Dành cho ai đang khát những câu chuyện đẫm chất body horror giữa lúc phim kinh dị thiếu vắng những tác phẩm đủ rợn tóc gáy, Người Đẹp (Đại Dịch Sắc Đẹp) xuất hiện như một cơn lốc đen tối. Không đơn thuần là phim kinh dị rẻ tiền, bộ phim này là đứa con tinh thần đầy táo bạo của bộ đôi Ryan Murphy (cha đẻ American Horror Story) và Matt Hodgson – những người luôn biết cách vặn xoáy nỗi ám ảnh của khán giả.
Lột tả từ nguyên tác truyện tranh đình đám cùng tên của Jeremy Haun và Jason A. Hurley, Người Đẹp (Đại Dịch Sắc Đẹp) phơi bày một viễn cảnh buồn nôn về dịch bệnh sắc đẹp. Tưởng tượng đi: một thế giới nơi con người cắt xẻo cơ thể mình như những món hàng thời trang chỉ để đạt chuẩn đẹp, nơi làn da dễ dàng bị lột bỏ hay dịch nhầy ói ra từ miệng được xem là... nghệ thuật. Murphy biến những trang truyện ấy thành thước phim sống động đến ghê người – nơi mỗi khung hình tựa vết rạch sâu hoắm vào nỗi sợ vô thức của con người về sự biến dạng.
Nhưng đừng vội nghĩ Người Đẹp (Đại Dịch Sắc Đẹp) chỉ gây sốc bằng cảnh máu me! Sức nặng của phim đến từ dàn diễn viên khủng như một cú đấm thẳng mặt: Evan Peters (từ tử thần Quicksilver trong Marvel) lột xác thành bác sĩ phẫu thuật cuồng dâm, Anthony Ramos (Hamilton) gằn giọng trong vai trùm buôn xác chợ đen, hay Rebecca Hall với ánh mắt liêu trai của một kẻ thao túng dịch bệnh. Khán giả còn được chứng kiến màn lột xác gây tranh cãi của Ashton Kutcher – chuẩn soái ca một thời hóa quái nhân với bộ mặt lở loét. Mỗi nhân vật như một mảnh ghép điên rồ trong bức tranh chết chóc về sự tôn thờ nhan sắc.
Người Đẹp (Đại Dịch Sắc Đẹp) không dễ xơi. Nó tra tấn người xem bằng từng cảnh quay khiêu khích – xác sống làm đồ nội thất, lớp người giàu thay da như thay áo, những đường kim xẻ thịt chỉ để tạo khuyết điểm giả... Nhưng đằng sau lớp vỏ rùng rợn, phim vặn xoắn một câu hỏi cũ: Phải chăng cơn đại dịch làm biến dạng nhân tính thực chất đã ngự trị xã hội ta từ lâu? Khi xem xong tập cuối, có lẽ bạn sẽ nhìn gương soi mà giật mình.







