Mưa rào rớt lộp độp xuống những viên đá lát vỉa hè khu Lapa, Rio de Janeiro lúc 2 giờ sáng, mang theo mùi cống rãnh ngầu đục hòa lẫn mùi cachaça rẻ tiền bốc lên từ quán bar tồi tàn phía góc phố. Thiago kéo mũ trùm của chiếc áo khoác denim cũ xốc lên tận mày, che đi vết sẹo dài từ mang tai trái xuống tận cằm – dấu tích của mảnh đạn còn găm lỏng lẻo trong bả vai trái, cứ mỗi khi trời ẩm ướt lại nhói lên, như ngón tay lạnh ngắt nhắc nhở anh về đêm rừng Amazon năm ấy. Cả tiểu đội 12 người của anh thuộc Lực lượng Đặc nhiệm bị phục kích, anh là kẻ duy nhất sống sót, xác đồng đội nằm rải rác dưới gốc cây cecropia, máu hòa lẫn với nước mưa. Ba năm qua anh sống như bóng ma, không hộ khẩu, không điện thoại, uống rượu đến mức mờ mắt mỗi đêm chỉ để quên đi gương mặt của những người đã ngã xuống, trốn chạy cái quá khứ ám ảnh cứ đeo bám mỗi khi anh nhắm mắt.
Tiếng súng nổ đanh gọn từ phía ngã ba nhà thờ Santo Antonio, cắt ngang tiếng nhạc funk ousadia đang phát xập xình từ mái hiên quán ăn vặt. Thiago định quay đầu lủi vào ngõ sâu để tránh rắc rối, nhưng một cô gái tuổi teen, đồng phục xanh dính đầy bùn đất, máu chảy ròng ròng từ vết rách trên trán, lao sầm vào người anh, tay siết chặt cái ổ USB bọc băng keo đen đến mức kẽ tay trắng bệch: Cứu em, anh ơi, họ giết cả nhà em rồi! Sau lưng cô là hai gã đàn ông mặc áo chống đạn đen, mặt che kín bằng khăn len, tay lăm lăm khẩu HK416 – chính là những kẻ thuộc băng đảng buôn ma túy từng phục kích tiểu đội của anh năm xưa. Bây giờ chúng truy đuổi cô bé vì ổ USB chứa hết bằng chứng về đường dây buôn lậu vũ khí qua cảng Rio mà bố cô, một phóng viên điều tra, đã thu thập được trước khi bị thủ tiêu tuần trước.
Tập huấn của Lực lượng Đặc nhiệm trong anh trỗi dậy trước khi trí óc kịp phản ứng: anh xốc nách cô bé, lăn vội vào góc tối của con hẻm hẹp chỉ vừa đủ hai người, né viên đạn đầu tiên xẹt qua mang tai nghe rít lên. Tiếng súng nổ liên hồi, mảnh đạn bay văng vào tường gạch vỡ, Thiago đẩy Luna xuống sau thùng rác sắt rỉ sét, tự rút khẩu revolver cũ từ thắt lưng – khẩu súng duy nhất anh giữ lại sau khi giải ngũ, anh ghét súng, ghét mùi thuốc súng, nhưng lúc này không còn lựa chọn nào khác. Anh biết, từ khi nhận lời bảo vệ cô gái này, mình không chỉ phải đối mặt với bọn truy đuổi đang xít gần từng phút, mà còn phải đối mặt với chính quá khứ mình đã trốn chạy bấy lâu: bóng ma của những đồng đội đã chết, tội lỗi của kẻ sống sót, và cuộc chiến không cân sức trên những con phố nguy hiểm nhất Rio, nơi cảnh sát không dám bén mảng, mà mỗi ngã rẽ favela đều có mắt của băng đảng canh chừng.
Những diễn biến tiếp theo của câu chuyện sẽ được kể trong tác phẩm mang tên Người đỡ đạn (Phần 1).






