Ba năm trước, thị trấn nhỏ chấn động bởi một cái bóng lặng lẽ hiện về từ cõi mờ.
Asuka Miyazaki - khuôn mặt vẫn nguyên vẹn nét thanh xuân của hai thập kỷ trước - bước ra từ màn sương mỏng ven ga tàu điện, y trang chiếc váy học sinh đã phai màu theo thời gian. Thị trấn reo lên trong ngỡ ngàng, rồi vụt tắt. Người ta thì thào về ma đói, về hồn oan, về một Nhà Ga Nuốt Người vẫn lén lút giữ lấy phần xác phàm của kẻ đào tẩu. Cô gái ấy dẫu đã Đăng Xuất khỏi Kisaragi, vẫn mang vệt đen của thế giới song song dính vào gót giày.
Ngày tháng trôi qua, ánh mắt nghi kỵ bủa vây Asuka như lớp băng mỏng. Họ tránh mặt cô ở cửa hàng tiện lợi, cắt đứt những cuộc điện thoại thăm hỏi, thậm chí rắc muối trắng xóa trước ngưỡng nhà cô mỗi đêm trăng non. Họ gọi Kisaragi là nghĩa địa di động, nơi thời gian gặm nhấm linh hồn kẻ lạc bước. Nhưng họ không biết, trong căn phòng thuê ám khói thuốc lá rẻ tiền, Asuka gặm nhai từng mẩu ký ức về Haruna Tsutsumi — cô bạn cùng lớp đã đẩy cô vào toa tàu định mệnh năm ấy, giọng nghẹn đầy nước mắt: Một người sống sót vẫn hơn cả hai cùng chết!
Rồi một ngày thu, vị đạo diễn phim tài liệu trẻ xuất hiện. Hắn không phải phóng viên săn tin giật gân, cũng chẳng màng tới những lời đồn thổi. Đôi mắt hắn sáng rực khi nghe Asuka kể về tiếng chuông tàu vang lên lúc nửa đêm, về những bóng người lửng lơ đi qua sân ga như tờ giấy bạc màu. Tôi không tin vào ma quỷ, hắn nói, giọng khàn đặc mùi cà phê, Nhưng tôi tin vào những cánh cửa chưa đóng lại. Cô có dám mở nó lần nữa không?
Asuka siết chặt tấm vé tàu cũ kỹ trong ví — thứ hành trang duy nhất cô giữ được sau ba năm thoát xác. Cứu Haruna. Cứu lấy lời hứa năm nào. Cứu lấy phần linh hồn mình đánh rơi lại nơi ga Kisaragi. Toa tàu đêm ấy ập tới như con thú mất tích bỗng quay về đòi nợ, cửa kính ánh lên màu xám lạnh — màu của thế giới không bóng mặt trời.
Haruna đứng đó, ngay giữa sân ga hoang vắng, vẫn mái tóc ngắn cũ và chiếc cặp sách trầy xước. Ba năm ở thế giới thực, ba giây ở Kisaragi. Cậu... vẫn chưa già đi à?, giọng Haruna rạn vỡ. Mùi ẩm mốc của ga tàu xộc thẳng vào cổ họng Asuka, như lời nhắc nhở: Nhà Ga Nuốt Người chẳng buông tha ai dễ dàng. Hai bóng hình thiếu nữ nắm chặt tay nhau, lao vào màn sương dày đặc phía cuối sân ga. Ở đó, tiếng chuông tàu vang lên lần thứ hai — Đăng Xuất giờ chỉ là ảo vọng, khi lối về đã khóa chặt từ phía bên kia...







