Phương nhìn cái email từ chối của quỹ đầu tư thứ 3 trong tháng, màn hình laptop cũ nảy xẹt mấy cái. Cái máy này cô định mang bán tuần trước để lấy tiền đóng tiền nhà, may mà chủ trọ thương tình cho nợ. Ở phòng khách, bố đang cạo bàn gỗ bằng giấy nhám, tiếng ken két vang lên rát tai. Mẹ ở bếp đập nồi niêu xoèn xoẹt, thỉnh thoảng lại gào sang: 29 tuổi rồi không có công ăn việc làm ổn định, ngày nào cũng ôm cái máy tính đi khắp nơi xin tiền, nhục lắm không hả?. Em trai Tùng ở phòng trong, tiếng súng ống từ game vọng ra, tai nghe cái bên hỏng quấn đầy băng keo, nó ròng rã 2 năm nay bỏ học đại học ngồi nhà chơi game, nói một câu là cãi lại mười câu.
Nhà Phương bấp bênh thế đấy. Từ cái vụ xưởng mộc của bố cháy sạch 5 năm trước, ông ngừng nhận việc, ngày nào cũng ngồi cạo gỗ cho đỡ nhàn cư, mẹ thì đi chợ bán dưa cải muối kiếm thêm, Tùng học hành sa sút rồi bỏ học, còn Phương sau khi nghỉ việc công ty môi giới để làm startup đồ ăn zero waste cho hộ nghèo, ngần ấy lâu vốn cứ lẹt đẹt, xin mãi không được.
Đầu tuần này trợ lý của ông Lâm – quỹ đầu tư xã hội cô theo đuổi nửa năm – gọi điện: Anh Lâm đang cân nhắc hồ sơ của em, nhưng anh ấy chỉ đầu tư cho người hiểu giá trị gia đình, làm không giữ được nhà thì làm sao giữ được doanh nghiệp. Phương chợt nhớ, ông Lâm mấy lần phỏng vấn đều khoe ảnh cháu nội đi du lịch biển, toàn chú thích Gia đình là vốn liếng lớn nhất.
Cô bèn lập cái kịch: Đặt một chuyến đi biển cuối tuần về quê cũ, nơi cả nhà từng sống hạnh phúc trước khi xưởng cháy. Nói dối bố là công ty thưởng cho nhân viên xuất sắc, nói dối mẹ là mừng cô sắp được thăng chức, nói dối Tùng là homestay có phòng game LAN khủng. Cô rút sạch 12 triệu tiết kiệm cuối cùng đóng tiền xe thuê, tiền phòng, định mời ông Lâm vô tình ghé thăm để ông thấy gia đình cô hòa thuận, tin tưởng cô quản lý tốt cả việc nhà lẫn việc nước. Cái câu bố hay hét với cả nhà hồi xưa: Nhà mình đi thôi! cô nhớ như in, định sẽ kéo cả nhà nói câu đó chụp ảnh gửi ông Lâm.
Chuyến đi bắt đầu hỏng từ km thứ 30. Xe thuê nổ lốp, giữa đường vắng không một bóng người. Bố ngồi bệt xuống vệ cười nhạt: Tiền đâu mà thuê xe xịn, đi xe cũ nổ lốp cho rồi. Mẹ bấm điện thoại gọi bà dì bên quê mắng Phương phung phí, Tùng gào lên vì không có mạng 5G để chơi game. Phương vừa xoay sở gọi cứu hộ, vừa run lẩy bẩy vì ông Lâm hẹn 2 tiếng nữa có mặt ở homestay. May mà người thợ sửa xe ven đường chạy ra giúp, hóa ra là học trò cũ của bố – lâu lắm rồi Phương mới thấy bố cười, hai ông già ngồi nói chuyện xưởng mộc cũ suốt 20 phút, bộ mặt lầm lì bấy lâu bỗng mềm hẳn ra.
Đến homestay muộn cả tiếng, ông Lâm đã ngồi uống trà với chủ nhà ở hiên. Phương vội sắp xếp cả nhà vào vị trí: Bố nói anh Lâm nghe chuyện xưởng mộc của bố đi! Mẹ đưa anh xem hũ dưa cải muối tự làm! Tùng, cất điện thoại chào hỏi người ta chứ!. Không khí cứng đờ, ông Lâm hỏi bố có thấy ủng hộ dự án của Phương không, bố bỗng buột miệng: Nó cứng đầu như tôi, đã làm là làm đến cùng. Hôm qua tôi thấy nó mang laptop cũ ra tiệm định bán, lừa chúng tôi là máy hỏng phải thay mới, thực ra là lấy tiền đi thuê xe này đây mà. Mẹ bê hũ dưa cải ra, mắt đỏ hoe: Tôi dè xẻn từng đồng tiền bán rau chợ để biếu nó, nó nhất quyết không lấy, bảo phải tự làm nên. Đêm nào cũng thức đến 2h sáng làm bản kế hoạch, gầy rộc cả người. Tùng ngẩng đầu khỏi điện thoại, tay còn cầm tay cầm game: Em bỏ học không phải để chơi game đâu chị. Em học code backend, app của chị em làm xong rồi, tiền thưởng 3 giải đấu game em gửi vào tài khoản công ty của chị từ tháng trước, chị không biết à?.
Phương đứng đấy, nước mắt ròng ròng. Cô tưởng cả nhà chẳng ai quan tâm mình, hóa ra họ âm thầm ở bên, chỉ là không biết cách nói ra. Ông Lâm nhìn cảnh đó, cười phì: Tôi đã định bác hồ sơ của em từ sáng, vì em nói dối quá nhiều trong hồ sơ, bảo gia đình ủng hộ hoàn toàn, thực ra là em tự gánh hết. Giờ thấy vậy, vốn 500 triệu cho năm đầu, tôi ký tuần này. Nhưng nhớ nhé, lần sau đừng lừa những người đã là cổ đông lớn nhất của em rồi.
Ông Lâm về, cả nhà ngồi quanh bàn gỗ homestay, im lặng một lúc. Phương xin lỗi vì lừa dối, bố vỗ vai cô, thô bạo như hồi cô còn bé: Chúng tôi biết em đang cố gắng, chỉ là không biết phải giúp em thế nào thôi. Mẹ đưa cho cô hộp xôi xoài mang theo từ nhà, đúng loại cô thích ăn từ nhỏ. Tùng mở laptop ra cho cô xem app, giao diện đẹp hơn bản cô từng thuê người làm gấp 10 lần.
Chiều tà, cả nhà đi dạo ra bãi biển. Nước biển lạnh ngắt, giày bố dính đầy bùn, túi vải hoa của mẹ ướt sũng, Tùng quay video cả nhà bằng điện thoại. Bố bỗng hắng giọng, nói nhỏ: Nhà mình đi thôi. Câu nói quen thuộc từ 15 năm trước, hồi cả nhà còn trọn vẹn, khi xưởng mộc chưa cháy, khi Tùng chưa bỏ học, khi Phương chưa phải lo nghĩ tiền bạc. Cô cười vừa khóc vừa cười, nắm lấy tay mẹ, tay bố, chạy theo Tùng ra mép nước.
Màn kịch chốt deal cũng xong, nhưng thứ Phương nhận được lớn hơn thế nhiều: Nhà mình, lại trọn vẹn rồi.







