Nhà nghỉ Bình An nằm khuất trong một ngõ nhỏ đường Trần Hưng Đạo, quận 5, tấm biển hiệu mờ xỉn, chữ Nhận Phòng viết bằng bút dạ đỏ dán ngay cửa kính từ hồi 3 năm trước chưa thay, giờ chữ đỏ nhòe nhem, nhiều hôm khách không thấy nên gõ cửa rầm rầm, Liên vừa đi mở cổng vừa càu nhàu biển to thế kia mà không nhìn thấy. Hai cô lễ tân ở đây là Châu và Liên, ngày nào cũng lặp đi lặp lại cái nhịp sống chậm rãi, yên ả đến mức đôi khi quên mất con đường nhựa ngoài kia đang tấp nập thế nào.
Châu mới 22 tuổi, trượt nguyện vọng du lịch năm ngoái nên xin vào làm, vẫn còn giữ thói quen chỉnh lại cổ áo polo xanh nhạt của nhà nghỉ mỗi lần đứng lên. Liên thì 27, quê Tiền Giang, ở luôn cái phòng nhỏ chừng 6 mét vuông phía sau quầy lễ tân, biết hết mặt mũi mấy ông khách quen: từ anh bán hàng rong chạy tuyến Sài Gòn - Mỹ Tho cứ thứ Ba hàng tuần lại ghé Nhận Phòng phòng 102, đến cặp sinh viên trường Đại học Kinh tế hay thuê phòng theo giờ vào chiều thứ Bảy.
Sáng sớm 6 giờ, quạt trần ngoài sảnh mới kêu cót két đều đặn, cái máy tính chạy Windows 7 cũ mèm của nhà nghỉ đã bật sẵn, tab Nhận Phòng trên phần mềm quản lý nằm ngay góc dưới bên trái màn hình, hình con mèo béo làm icon. Đầu tiên là anh tài xế xe khách từ đồng bằng sông Cửu Long xuống, vừa ngáp vừa đưa căn cước công dân qua quầy: Nhận Phòng 103 nhé em, hôm qua chạy suốt đêm mệt quá. Châu nhận lấy tờ giấy, quét vào máy, tay hơi run lần đầu làm thủ tục cho khách lạ, Liên đứng bên cạnh cười nhẹ, đưa luôn cái chìa khóa đồng cũ, số 103 gắn trên cái thẻ nhựa xanh: Lên đó tắm rửa nghỉ ngơi đi anh, nước nóng chạy đều lắm.
Từ 9 giờ đến 2 giờ chiều là lúc vắng khách Nhận Phòng nhất, hai đứa ngồi dưới quầy uống trà đá, Liên lén xem phim bộ trên điện thoại dưới gầm bàn, Châu thì vẽ hươu vẽ nai vào cuốn sổ tay giấy, thỉnh thoảng nhìn ra cái dán ghi chú Quy trình Nhận Phòng taped lên mặt quầy, chữ viết tay của Liên năm ngoái còn lem nhem mực. Có hôm khách du lịch về nhóm 4 người cùng Nhận Phòng một lúc, máy tính bị đơ, hai đứa phải viết tay vào sổ đăng ký khách sạn, nét chữ Châu tròn xoe, Liên thì nguệch ngoạc, rồi sau đó phải nhập lại tay vào máy, mỏi cả ngón tay.
Đến chiều tối 5 giờ, khách bắt đầu tấp nập Nhận Phòng, có cặp vợ chồng già từ quê lên thăm con, có nhóm công nhân xây dựng mới xong ca tăng, mỗi lần khách đưa giấy tờ ra, hai đứa lại lặp lại y hệt câu hỏi: Chú cho cháu xem căn cước nhé, phòng có cần thêm khăn hay gối không ạ? Rồi đóng dấu đỏ vào biên lai Nhận Phòng, cái dấu in mờ từ hồi tháng trước vì hết mực, bà chủ nhà nghỉ bảo để tí mua mãi chưa mua.
Đêm khuya 11 giờ trở đi thì ít khách Nhận Phòng hơn, thường chỉ có mấy cô cậu đi chơi về muộn, say xỉn lảo đảo đứng trước quầy, Liên bao giờ cũng đứng dậy làm thủ tục cho họ, bảo Châu ngồi nghỉ, vì Châu sợ lắm mỗi lần khách có mùi rượu. Có hôm 1 giờ sáng mới có khách Nhận Phòng, là anh chàng shipper giao hàng trễ, mặt mày mệt mỏi, lấy phòng 104 nghỉ tới sáng, Châu lấy chìa khóa đưa cho anh, thấy anh ta gật gù cầm luôn cái bánh mì chay trên quầy Liên để quên, cười khẽ không nói gì.
Cuộc sống của họ cứ thế lặp lại ngày này qua ngày khác, không sóng gió không ồn ào, mỗi lần làm thủ tục Nhận Phòng cho khách, nghe tiếng quạt trần kêu, tiếng trà đá rót vào ly, là biết rồi mai cũng sẽ lại thế, mệt nhưng yên tâm, vì dù sao cũng là chuyện quen thuộc, chuyện của mình.







