Nhật Ký Bờ Đê Giờ Tan Trường
Hina Tsurugi vẫn nhớ rõ như in cảm giác căng thẳng hôm ấy, khi chiếc xe bus lăn bánh rời phố thành ồn ào, đưa cô vào một miền quê im lặng đến lạ. Căn nhà mới, nằm嵌 right vào một dải đất cao vue cả cánh đồng xanh mướt, với Hina chỉ là một không gian an toàn, một pháo đài chống lại thế giới bên ngoài mà cô vốn không ưa – đặc biệt là chúng sinh, từ những con chó săn sủa vô cớ đến lũ chim chích chòe đập cánh ầm ĩ ngoài cửa sổ. Kế hoạch của cô rất rõ ràng: trôi qua những giờ tan trường trong yên bình, một mình trong phòng, với đàn guitar và cuốn manga chưa đọc, xua tan đi nỗi lo về cuộc sống cấp ba mà ai đó từng nói là phải rạng rỡ.
Nhưng cánh đồng cỏ thấp phía sau nhà, với những bờ đê nhỏ uốn lượn theo dòng sông nhỏ, lại mời gọi một cách dai dẳng. Một buổi chiều, cô đi dạo, bước chân vô thức dọc theo bờ đê ẩm ướt, tiếng côn trùng rì rào như một bản nhạc nền xa lạ. Và rồi, ở chân một chiếc cầu gỗ cũ kỹ, cô thấy Yuki Kuroiwa. Anh chàng mặc đồng phục trường cấp ba bình thường, tay cầm một cây câu lao dài, đang lặng lẽ nhìn vào mặt nước. Không có gì đặc biệt, ngoài ánh mắt điềm tĩnh và nụ cười nhẹ khi Yuki quay lại, mời cô xem thử. Thứ gì đó kỳ lạ trong giọng nói ấy, một sự chân thành đơn thuần, đã khiến Hina – người thường né tránh sự tương tác – gật đầu.
Câu lạc bộ bờ đê? – Hina nhắc lại, nghe thật vô nghĩa trước cổng trường vào sáng hôm sau. Yuki chỉ cười, không giải thích thêm. Chỉ vài hôm sau, khi đường về nhà lại đưa cô ngang bờ đê quen thuộc, Hina thấy vài bóng người đã có sẵn. Có Shun, chàng trai lịch thiệp nhưng đôi khi như đang suy tư về những điều vượt ngoài tuổi teen, luôn mang theo một cuốn sổ tay cũ kỹ ghi chép đầy hình vẽ kỳ quái. Có Aoi, cô bé hào hứng, giọng nói có thể vang lên giữa đồng, luôn tò mò về mọi thứ và hỏi Hina về cuộc sống thành thị như thể đó là một loài động vật quý hiếm. Và cả Kei, người lớn tuổi nhất trong nhóm, im lặng, tay thạo câu, chỉ nói when cần thiết, nhưng ánh mắt ánh lên sự hiểu biết sâu sắc về dòng sông và các mùa.
Dần dà, giờ tan trường của Hina không còn là lúc trốn về phòng nữa. Nó trở thành hành trình dọc theo bờ đê, với chiếc ghế gỗ nhỏ của riêng cô bên bãi cạn, một tay cầm cây câu (một thứ cô chưa bao giờ chạm đến), tay kia cầm chiếc điện thoại ghi lại những khoảnh khắc – cái bóng dài của Yuki khi ngồi đợi, nụ cười tươi của Aoi khi lôi được một con cá nhỏ, đường nét đăm chiêu trên trang sổ tay của Shun. Cô không còn sợ tiếng côn trùng, thậm chí còn bắt đầu phân biệt được âm thanh khác nhau của chúng. Bờ đê ấy, nơi mà theo lời Yuki, sông và trời gặp nhau, trở thành một thế giới thu nhỏ, có những quy tắc riêng, những cuộc trò chuyện lác đác về mây và nước, về tương lai mơ hồ.
Còn về câu lạc bộ bờ đê là gì? Hina chưa bao giờ thấy ai ký tên lên bất kỳ giấy tờ nào. Đó chỉ là những người, cùng một địa điểm, cùng một hoạt động – câu cá – vào giờ này. Có lẽ, câu lạc bộ ấy nằm giữa những người ấy, giữa bóng dưới gốc cây và lớp bùn dính trên giày. Và Nhật Ký Bờ Đê Giờ Tan Trường – Hina đặt tên cho chính nhật ký điện tử của mình – bắt đầu lấp đầy những trang đầu tiên không phải về sự cô độc trong phòng, mà về sự im lặng có bạn bè trên bờ đê, về cảm giác lạ lẫm khi một sợi dây câu nhẹ nhàng rung lên dưới làn nước.
Liệu cuộc sống cấp ba của Hina sẽ trôi qua êm ái trên con đê ấy, hay sẽ có những sóng gió từ thành phố hay từ chính những bí mật mà mỗi thành viên của bờ đê đang giấu đi? Hina không biết. Nhưng mỗi chiều, khi cô bước đi trên con đê với cây câu trên vai, cô cảm thấy, dù chỉ là một chút, mình đang sống trong một câu chuyện – một câu chuyện không có lời thoại hoàn hảo, chỉ có tiếng nước chảy, tiếng gió rì rào qua cỏ, và những khoảng lặng đáng quý bên những người đang cùng cô tìm kiếm, dù là một chút bình yên giữa dòng đời tuổi học trò.






