Nhất Nhân Chi Hạ (Phần 1)
Bầu trời dần ngả màu cam đỏ rực rỡ như máu đang loang dịu trên mặt đất, những tán cây cổ thụ trong nghĩa viện cũ kìm khuất vươn những chiếc lá xào xạc trong gió. Zhang Chulan, chàng trai gầy gò với bộ quần áo tươm tất hơi cũ kỹ, lặng lẽ bước trên những con đường gạch rêu phủ. Chàng đi thăm mộ ông nội, một nghi thức đã thành tâm linh hàng tuần. Đôi mắt nhìn về phía trước nhưng tâm trí lại trôi dạt về những kỷ niệm ấm áp về một người đàn ông hiền từ, tay luôn xoa đầu chàng. Chỉ những bông hoa trắng muốt đặt tôn kính bên bia mộ mới phá vỡ sự tĩnh lặng của nơi chôn cất.
Tuy nhiên, khi chân bước qua khu vực cây liễu rậm rạp, không khí đột nhiên chuyển biến. Một luồng gió lạnh buốt, khác lạ, quất cành cây tạo ra tiếng rào rắc khô khốc. Zhang Chulan chợt giật mình, cảm giác như có vô số đôi mắt đang rình rập từ trong bóng tối của các ngôi mồ hoang. Không gian trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Rầm! Rầm! Rầm!
Những tiếng động ục ục, giòn tan từ chính sau lưng chàng vang lên đầy kinh hoàng. Chàng quay đầu, và cả vùng cổ họng tưởng như bị bóp nghẹt. Số kinh hãi không cần phải diễn tả. Không phải một, không phải hai… mà là hàng chục cái xác chật chội, khuôn mặt xám xịt, mắt trắng dã, quần áo rách nát lênh láng xung quanh chàng. Chúng ngập ngừng lao tới, đôi tay cốt trần trong tay áo rách vụn giơ lên, móng tay dài đen đỉnh, quái dị như muốn bóp nát bất cứ thứ gì chạm vào.
“Aaaaaa!” Một tiếng hét thất thanh, không còn sức thủ thở, tràn ra khỏi cổ họng Zhang Chulan. Chàng cố gắng lùi bước, nhưng đôi chân như bị dính chặt vào nền đất lạnh lẽo của nghĩa địa. Mùi hôi thối nồng nặc của sự mục nát xộc thẳng vào mũi, khiến chàng cảm thấy buồn nôn lẫn ác liệt. Một thây ma cận như chết, miệng há rộng to như thể muốn nuốt trọn chàng, đôi mắt trắng ngà không chút biểu lộ chỉ đập vào chàng. Chàng đưa tay lên đẩy, nhưng làn da lạnh như băng, sức mạnh kinh khủng của thây ma đã giam chàng vào một cái ôm tử thần. Đầu óc chàng chao đảo. Mọi thứ trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và vị mặn của nước mắt đang trào dội.
Giữa cảnh hỗn độn ấy, một luồng khí sắc như dao cứa cắt không khí. Một bóng người nhanh hơn cả tia chớp lao vào, không phải tới chỗ Chulan, mà qua đầu chương, nhắm vào một thây ma đang tấn công. Zhang Chulan chỉ kịp thấy một làn tay trắng muốt, gầy gọn, không chút da thịt thừa, giơ cao thứ gì đó sáng loáng. Cạch! Một âm thanh sắc lẹm, dứt khoát vang lên, như gãy súc. Con thây ma vừa siết chặt chàng đột nhiên ngừng lại, đầu nó gãy lì, lăn lóc xuống đất. Máu đặc, đen kịt văng ra, bắn lên má Zhang Chulan, nóng rát và lạnh lẽo cùng lúc.
Trước khi chàng kịp định thần, bóng người khác đã biến mất. Thay vào đó, cô gái bí ẩn đứng trước mặt, cao ráo, dáng người thanh thoát nhưng chứa chứa một sức mạnh đáng sợ. Cái gì cô cầm trên tay? Đó là một con dao bếp thông thường! Ngọn dao gọt hoa quả hàng ngày, sắc bén đến đáng sợ, một vệt máu còn ứa đỏ tươi trên lưỡi dao. Ánh mắt cô, thật lạnh, vừa kinh hoàng vừa dửng dưng, như nhìn một con vật nhỏ đang vật lộn trong mạng nhện. Giọng nói ra thanh mà sáng, xuyên qua tiếng gào của lũ thây ma đang lao lại:
“Đứng yên.”
Hai chữ ngắn gọn, nhưng carries một sức mạnh khiến Zhang Chulan, giữa lúc hoảng loạn đến mất hết lý trí, lại gần như vô thức nghe theo. Giọng cô nói tiếp, không chút cảm xúc, chỉ là sự thực tàn nhẫn: “Thế là đủ cho hôm nay. Đứng dậy.”
Zhang Chulan cảm thấy tay mình đang run rẩy, không còn sức lực. Máu lạnh từ xác thây ma vẫn còn dính da, mùi tanh hôi xộc vào mũi. Nhưng ánh mắt và giọng điệu kia… như một cơn gió lạnh đánh thức chàng. Bỗng dưng, một cảm giác kỳ lạ, nhẹ nhõm đến khó hiểu, tràn ngập trong ngực. Không phải vì nguy cơ qua khỏi, mà vì sự hiện diện của cô gái đó. Cô không tỏ ra sợ hãi, không thương hại. Cô chỉ… bảo chàng đứng lên.
“Đứng dậy, Zhang Chulan,” giọng cô sắc hơn lần trước, như một lệnh kết thúc. “Đừng chạy trốn nữa. Hãy đối diện với những gì đang đến với mình rồi… bước đi.”
Ánh mắt cô liếc những con thây ma còn đang tiến lại gần, rồi rời đi, vững vàng, không chút do dự, người biến mất vào rừng cây tối tăm như một bóng ma thực sự. Zhang Chulan đứng lặng tại chỗ, nhìn bóng lưng trắng muốt biến mất. Một giây sau, cảm giác nhẹ nhõm tan biến, thay vào đó là sự hỗn loạn sâu sắc. Đám thây ma không tấn công nữa, chúng như mất phương hướng, đám đông rì rầm quay đi vào bóng tối. Chàng ở lại giữa nghĩa địa tan hoang, tay vẫn rung, mặt dính máu. Con dao bếp vương vãi vài sợi tóc trắng – dấu chỉ của sự kinh khủng mà cô gái đã trực diện – nằm lặng lờ dưới đất.
Zhang Chulan thở hổn hển, ngước lên trời. Tiếng động của những thây ma đã khuất, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc. Chàng không hề cảm thấy an toàn. Tình thế khó khăn, thực sự khó khăn, giờ mới chỉ bắt đầu. Nhưng hình ảnh cô gái như một bóng trắng lạnh lùng với con dao bếp… và lời nói “Hãy đối diện với những gì đang đến với mình…” vẫn văng vẳng trong đầu chàng, không thể nào quên. Sự im lặng của cô gái sau khi rời đi dường như còn dai dẳng hơn tiếng gào của đám thây ma kia.







