Hôm nay, trời mưa phùn như khóc theo. Tôi, một góa phụ thẳng thắn, đứng trong nhà thờ lạnh lẽo, tay cầm một xấp giấy Kế hoạch Tang Lễ. Trớ trêu thay, người cùng tôi vật lộn với tờ giấy đầy con số u tối này là Minh – trợ lý lặng lẽ của chính đứa con trai trai duy nhất tôi đã bỏ đi, xa cách bấy lâu. Minh nghiêm nghị, mỉm cười lịch sự nhưng ánh mắt nhìn như thể lạc vào một cõi lạ. Dạ, bác cứ đưa kế hoạch cho em ạ, em lo từ A đến Z... Anh nói, giọng hết sức chuyên nghiệp. Tôi gật gù, cảm giác đau xót ùa như vùi dập: Làm đi, làm đi... Chồng tôi đáng thương, giờ không có ở đâu ngoài đây... chỉ có tôi và một người xa lạ như anh mà thôi.
Và rồi... mọi thứ cứ thế trôi đi trong hỗn loạn. Chúng tôi dắt theo nhau đi qua các cửa hàng hoa tang lễ, hương thơm nồng nàn quyến lũ nhưng tôi chỉ thấy mùi đất ẩm lạnh lẽo của nghĩa trang. Minh cố gắng sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, nhưng rồi anh lại vấp ngã nhẹ khi sắp đặt những ngọn nến trắng. Tôi bật ra tiếng cười gượng, một nụ cười khô khốc như thể nước mắt đã cạn kiệt. Anh nhìn tôi, ngượng ngùng nhưng rồi cũng buột ra tiếng cười theo. Một khoảnh khắc hiếm hoi, sự căng thẳng tan chốc lát. Chúng tôi cùng trêu đụn nhau về mấy quy trình giấy tờ phiền phức. Thiệt tình đám tang cũng nhiều thủ tục hơn đám cưới, tôi than thở, anh cười đáp: Vì người ta không cần xác minh tình yêu thời điểm đó mà ạ. Hài hước đen? Có, nhưng nỗi đau vẫn âm ỉ.
Càng gần ngày giỗ, những vết thương cũ càng lộ vẻ nhợt nhạt. Minh ngắt lời một lần khi tôi kể oán hận về con trai tôi, đứa đã chọn một cuộc sống khác, bỏ mặc cha nó. Bác... bác đừng như vậy, anh nói nhẹ, giọng không biện hộ, chỉ đầy cảm thông. Tôi biết... tình cảm mẹ con nó không thể phán đoán từ bên ngoài được. Anh ấy không phải con tôi, nhưng anh ấy là người ở bên cạnh tôi khi tôi cần nhất. Rồi trong lúc tôi đang vật lộn với một món đồ kỷ niệm cũ của chồng, một bức thư vo viên từ lâu bị quên lấp trong ngăn kéo rơi ra. Thư do chính con trai tôi viết, cách đây mười năm, lúc nó còn ở lại. Nó viết: Mẹ ơi, nhớ mẹ lắm! Hôm qua con mơ thấy mẹ, mơ thấy bà đồi cỏ nhà mình, mơ cả mùi chè khúc bạch mẹ nấu... Mẹ nhớ con chứ? Con nhớ mẹ thật sự, thương mẹ lắm! Những dòng ký vết nhớ em, nhớ mẹ thật rõ, như dao cứa tim tôi lần nữa. Nước mắt tôi rơi không kìm được, lăn dài má.
Minh đứng im, không biết làm gì, rồi anh bước tới, không nói gì, chỉ đặt nhẹ bàn tay lên vai tôi. Một cái chạm ấm áp giữa hai người xa lạ. Trong im lặng, tôi tự thì thầm, chỉ có Minh có thể nghe thấy: Yêu em... yêu con thật nhiêu.... Tôi không nói rõ là yêu ai, có thể là chồng đã khuất, có thể là đứa con trai đang ở xa, cũng có thể là người con trai thay thế bất đắc dĩ đang đứng trước mặt, người đã trở thành một điểm tựa không tưởng ấy. Những bí mật oán hẫn dường như tan biến trong cái chạm nhẹ nhàng ấy. Chẳng phải anh ấy gánh vác tâm sự của tôi, nhưng sự hiện diện của anh ấy chính là sự hàn gần diệu kỳ nhất. Chúng tôi không còn là người lạ nữa.
Ngày tang lễ trôi qua như một cơn mơ. Minh lo liệu mọi việc chu đáo đến mức tôi không phải lo nghĩ gì, chỉ cần đứng đó, nhớ chồng. Sau nghi thức, khi chỉ còn lại chúng tôi trên xe, lái về trong im lặng của chiều tà, tôi quay sang nhìn anh. Ánh hoàng hôn chiếu vào cabin xe, dịu dàng. Tôi mỉm cười, nụ cười chân thành lần đầu tiên. Cảm ơn anh, Minh, tôi nói. Cảm ơn vì đã ở đây. Anh lái xe, chớp mắt nhìn qua, rồi đáp nhẹ nhàng: Dạ, em sẵn sàng luôn ạ, bất cứ lúc nào bác cần. Tôi gật đầu, hơi hơi ngả ghế ra sau, nhắm mắt lại. Giọng tôi thì thầm trong xe: Nhớ anh... nhớ cả những gì không thuộc về mình... và cũng biết rằng... trong trái tim mẹ, luôn có một chỗ trống đợi con quay về, một tình yêu không bao giờ thay đổi. Em... là một phần của sự hàn gắn ấy... mẹ vẫn yêu em... Anh không nghe rõ từng chữ, nhưng anh cảm nhận được ấm lan tỏa không cần lời. Chúng tôi là những mảnh gh kỳ lạ, lại gắn kết với nhau, bất đắc dĩ nhưng thật lòng, tạo nên một cầu nối ôn ấm giữa quá đau khổ và sự an ủi chờ đợi.







