Nhờ Kim Đan, Tôi Gánh Cả Tông Môn - Câu chuyện của Trần Trường Sinh chẳng phải một huyền thoại lẫy lừng, mà là hành trình đẫm mồ hôi của một kẻ vô dụng chống lưng cả giới tu tiên.
Linh Khí Rách Nát, Nhục Nhã Ngàn Năm
Trăm năm trước, khi đệ tử Thanh Vân Đạo Tông nhắc đến đại sư huynh, khóe miệng nào cũng nhếch lên ý mỉa mai. Trần Trường Sinh - cái tên gắn liền với luyện khí thất bại, tâm pháp nguội lạnh, đấu pháp thảm hại. Giữa môn phái toàn thiên tài phách lối, anh như hạt cát giữa sa mạc: phế vật lọt vào chốn tiên gia.
Nhưng chẳng ai biết, mỗi đêm trăng lạnh, khi cả tông môn chìm vào yên tĩnh, anh vẫn cắn răng ngồi thiền trên vách đá cheo leo. Kim Đan - thứ anh khao khát chẳng phải để vinh quang, mà chỉ mong che chở lũ sư đệ, sư muội non nớt. Dù chỉ một lần… được mạnh mẽ như họ mong đợi… - giọng anh khàn đặc khi mắt nhắm lại, hấp thu linh khí tơi tưới như cây khô hút nước.
Kim Đan Vỡ Vụn, Sao Thành Thần Tích?
Ngày ánh kim quang bùng nổ từ phòng bế quan, cả Thanh Vân Đạo Tông chấn động. Y… y rốt cuộc thành công? - tiếng xì xào vang khắp sơn môn. Trần Trường Sinh bước ra, da nứt nẻ chảy máu, nhưng ngực ửng lên viên Kim Đan lập loè - thứ chói sáng nhưng lại mỏng manh tựa bọt biển.
Tông chủ Lục Tiêu Vân khẽ mỉm cười, giấu đi ánh mắt xót xa: Tốt lắm, Trường Sinh. Từ nay ngươi đã là Kim Đan chân nhân. Còn anh, ngửa mặt lên trời nuốt nước mắt: Nhờ Kim Đan này, tôi sẽ gánh cả tông môn!. Lời thề vang lên ngây thơ đến nao lòng.
Tông Môn Yếu Đuối - Kịch Một Vở Lừa Thiên Hạ
Những tưởng anh sẽ bảo vệ đám sư đệ yếu ớt như:
- Tiểu sư muội Lưu Ly - suốt ngày khóc nhè vì luyện không nổi Ngưng Thủy Quyết. Nhưng khi hộ pháp Cửu U Ma Tôn đột nhập, nàng vô tình giẫm trúng vạt áo khiến hắn bật ngửa, hóa thành tro bụi! (Xin lỗi sư huynh, em… em chỉ vấp thôi!).
- Sư đệ thất Hứa Tam - kẻ ham ăn vặt hơn tu luyện. Thế mà lúc Thập Vạn Quỷ Binh tràn đến, hắn ngáp dài thổi bay bọn chúng bằng… mùi tỏi từ chiếc bánh bao còn thừa! (Này quỷ kia, đừng động vào đồ ăn của ta!).
Còn Lục Tiêu Vân - vị tông chủ hiền lành luôn dặn dò: Trường Sinh à, gặp nguy hãy bỏ chạy, lại chính là Thần Vương Đế Càn phong ấn 999 tầng vì sợ… lỡ tay diệt Thái Cổ Chư Thiên khi ngủ mơ!
Kim Đan Rách Viền, Toàn Tông Diễn Sâu
Chân tướng chỉ vỡ lẽ khi anh đối mặt Tà Đế, viên Kim Đan nứt toác sau một chiêu. Trần Trường Sinh gục quỳ, nghẹn giọng: Hóa ra… ta mãi là gánh nặng…. Đúng lúc ấy, Lưu Ly khẽ thở dài Thôi, đành lộ hình vậy!. Nàng đưa tay vẫy nhẹ, thiên địa đảo điên, Tà Đế tan thành mây khói!
Cả tông môn bỗng tỏa ra uy áp thôn thiên. Lục Tiêu Vân cười khổ: Đạo Tổ đại nhân, ngài tự phong ấn kiếp này để tìm lại lòng khiêm tốn đã mất. Chứ bọn ta… ai dám để ngài gánh?.
Trần Trường Sinh sững người nhìn bàn tay - nơi vết máu đang hóa thành Kim Văn Khai Thiên. Cả kiếp này, anh tưởng mình đang bảo vệ họ. Ai ngờ, cả thiên đạo cũng chỉ là kịch bản Nhờ Kim Đan, Tôi Gánh Cả Tông Môn do chính… Đế Càn đạo tổ tiền kiếp đạo diễn!







