Cuối những năm 1970, thị trấn khai thác dầu mỏ ven Vịnh Mexico nhuộm màu xám xịt của bụi than và mùi dầu thô nồng nặc không rời. Đây là vùng đất mà dòng tiền từ các tập đoàn năng lượng chảy thẳng vào túi của chính quyền địa phương, mà cảnh sát trở thành tay sai cho phe nhóm tham nhũng, mà mạng sống của những đứa trẻ nghèo, con của công nhân vận chuyển dầu, chẳng ai thèm đoái hoài.
Đội đặc nhiệm 5 người được giao điều tra chuỗi vụ mất tích của các bé gái từ 10 đến 14 tuổi, toàn là lính mới ra trường, nhìn đời bằng đôi mắt trong veo, chưa từng chạm vào tàn bạo. Dẫn đầu họ là Vicente Rangel—cựu tay guitar chính của ban nhạc trova địa phương, bỏ cây đàn để gia nhập lực lượng cảnh sát năm 1968, sau khi em gái mình mất tích trong một đêm đi hát tại quán bar ven biển. Rangel từng chơi bản La Bamba tặng cô bé đầu tiên mất tích tại tiệc sinh nhật 10 tuổi của em, nhớ rõ nụ cười tít mắt của em khi được anh thổi nến. Trên tường văn phòng anh, tấm ảnh ban nhạc cũ phủ bụi nằm cạnh bằng khen phá án, chiếc guitar acoustic cũ vẫn nằm gọn trong bao, dây đàn đã rỉ sét, như một lời thề chưa trọn.
Suốt nửa năm qua, 7 bé gái đã biến mất không dấu vết, chỉ để lại những chiếc kẹp tóc nhỏ, những đôi giày vải rách ở ven các giếng khoan bỏ hoang. Không có cuộc điều tra nào được mở ra, cho đến khi người mẹ của cô bé thứ 7, một công nhân vệ sinh tại trạm bơm dầu, quỳ xuống trước cổng trụ sở cảnh sát, khóc rống lên tên con trong ba ngày liền, khiến dư luận xôn xao.
Rangel và các đồng đội trẻ tuổi bắt đầu đào sâu, bất chấp lệnh cấm can thiệp từ cảnh sát trưởng, bất chấp những cuộc gọi đe dọa đến gia đình mình. Họ lần theo manh mối đến một kho chứa dầu tư nhân do một quan chức địa phương làm chủ, tìm thấy xác của 3 nạn nhân đầu tiên bị chôn dưới đống rác thải dầu, da thịt bị ăn mòn bởi hóa chất. Viên cảnh sát trẻ nhất trong đội, cha của một cô con gái 11 tuổi, đứng giữa xác chết mà run rẩy, nhận ra chiếc váy hoa em bé mặc hôm mất tích giống hệt chiếc váy con gái anh đã tự may hồi sinh nhật năm ngoái.
Và khi họ bao vây ngôi nhà của nghi phạm chính, một lãnh đạo của tập đoàn dầu mỏ địa phương, tận mắt thấy 2 bé gái còn sống sót bị xích chân trong hầm bí mật, thấy trên tường treo đầy ảnh của các nạn nhân đã chết cùng lời thú tội của hắn, thấy Rangel rút súng, dao động giữa việc bắt sống theo quy định, hay bắn chết kẻ đã tàn sát bao sinh linh nhỏ bé—đó chính là Những Phút Đen Tối nhất mà cả nhóm từng phải đối mặt. Những phút giây mà lý trí lung lay trước cơn thịnh nộ, mà niềm tin vào pháp luật sụp đổ trước sự bao che trắng trợn của phe nhóm quyền lực, mà ngay cả Rangel, người từng bỏ cả âm nhạc để tìm công lý, cũng phải tự hỏi liệu mình có còn là người tử tế, hay đã bị chính cái bóng tối của thị trấn này nuốt chửng.







