Tưởng tượng một cô gái bước vào phòng, đôi mắt lạnh lùng, nụ cười như cắt – ai cũng nghĩ đây là nữ chủ đích thực: người trị vựa, không khoan nhượng. Nhưng nào, hãy lột tả bức màn ấy đi...
Về bề ngoài, Kanan thực sự là hiện thân của từ “quyến rũ nguy hiểm”:
- Áo đen ôm dáng, giày cao gót đánh tiếng lách cách trên nền đá.
- Khi nói, giọng trầm ấm, câu từ ngắn gọn như dao – “Làm đi.”, “Không được.”, “Sao còn chưa xong?”.
- Cái nhìn xoáy thẳng vào mục tiêu, khiến nhiều người phải lặng thinh, bất giác để ý đến từng cử chỉ nhỏ của cô.
Nhưng, “nữ chủ” ấy lại có một bí mật khó giấu:
Khi không ở “chế độ lãnh đạo”, Kanan dễ dàng bị “đánh gục” bởi những điều giản dị nhất.
- Cô có thể vì một con mèo đi ngang mà thốt lên “Ơ, dễ thương quá!” giọng nữ tính bất chợt, rồi vội vàng chỉnh lại khuôn mặt “nghiêm túc” vì ngại ai nhận ra.
- Thích ngồi ở góc quán trà sữa, tấm tức khen “trà đào vừa ngọt vừa chua” như một đứa trẻ.
- Khi bị khen “chị đẹp quá”, cô chỉ ấp úng, tay vân vê tóc, rồi đỏ ửng tai mà chống chế: “Ờ… a… cảm ơn.” rồi lảng sang chuyện khác.
Sự đối lập đó tạo nên những tình huống “dở khóc dở cười”:
Một buổi họp quan trọng, cô vừa dõng dạc ra lệnh, lại vì tiếng chuông báo tan họp mà mỉm cười tươi rói như được cứu.
Hay lúc đang hung dữ vì dự án chưa xong, bỗng cô phân vân không biết nên ăn cơm hay mì gói tối nay.
Chính sự “dễ dụ” ấy – dễ dụ bởi sự hồn nhiên, bởi những ham muốn giản dị – đã khiến Kanan không còn là một “nữ chủ” xa vời, mà trở thành một con người gần gũi, đáng yêu theo cách rất riêng.
Người ta bắt đầu nhận ra: có lẽ, thứ khiến cô thực sự mạnh mẽ không phải vẻngoài lạnh lùng, mà là khả năng giữa lúc nghiêm nghị vẫn không quên được những điều nhỏ bé, ấm áp ấy.
Kể tiếp đi… liệu ai sẽ là người đầu tiên phát hiện ra “nữ chủ” Kanan thực ra rất dễ dỗ? Hay chính cô sẽ lặng thầm “đổ” vì một ly trà sữa được mua tặng?







