Phim Nụ Hôn Của Siren Vietsub - HD

Siren’s Kiss

Xem phim mới Phim Nụ Hôn Của Siren Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Nụ Hôn Của Siren Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Nụ Hôn Của Siren Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

60 phút / tập

Đang phát: Tập 1 Vietsub

Tập mới nhất: 21

Quốc gia: Hàn Quốc

Thể loại: Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Nụ Hôn Của Siren: Mùi Hương Tử Thần Từ Chiếc Khăn Tay Lụa
Cha Woo-seok không tin vào cảm xúc. Anh tin vào chữ ký, vào dấu vân tay, vào sự lặp lại của một sai sót. Là một viên đạn trong Đội Điều Tra Gian Lận Bảo Hiểm, anh đã từng phanh phui những vụ lừa đảo được dệt nên từ những mảnh giấy tờ giả mạo, những lời khai đồng thanh, và những cái chết “tự nhiên” được mua bảo hiểm trước đó ba tháng. Anh có cái nhìn như một kính hiển vi, thấy được những tiệt để của lỗ hổng trong hồ sơ mà người khác cho là vô hại. Đó là sự tôn kính của anh đối với sự thật – một thứ tôn kính lạnh lẽo, khô khan, và hoàn toàn không có thứ gì lay động được. Cho đến khi một loạt cái chết bắt đầu, và tất cả các dấu hiệu đều hướng về một phòng đấu giá sang trọng trên tầng thượng của Royal Auction.

Nạn nhân thứ nhất là một doanh nhân người Hàn Quốc sống ở Los Angeles, chết vì một cơn đau tim đột ngột trong biệt thự của mình. Không có dấu hiệu đột tử. Chỉ có một chiếc khăn tay lụa màu xanh lam, không dấu tên, để trên ngực. Bảo hiểm trả tiền, gia đình không phản đối. Một vụ đóng sách. Nhưng Woo-seok, kiểm tra lại hồ sơ y tế, thấy một sự khác biệt nhỏ: nồng độ một loại thuốc giãn mạch cực mạnh trong máu, loại thuốc chỉ dùng trong phòng mổ và phải được kê đơn. Không thể lây nhiễm. Không thể có trong nhà. Đó là một dấu vết vô hình.

Vụ thứ hai xảy ra ba tuần sau. Một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, chết trong khách sạn. Cũng không có dấu vết đột tử. Cũng một chiếc khăn tay lụa màu xanh lam. Lần này, trên khăn có một dấu son – một màu đỏ thẫm, kiểu dáng đặc trưng của một thương hiệu đắt tiền chỉ có ở một cửa hàng ở Apgujeong. Bảo hiểm lại trả tiền. Gia đình lại im lặng.

Woo-seok bắt đầu săn đón. Anh theo dấu những mảnh ghép: cả hai nạn nhân đều từng mua một món đồ nghệ thuật cực kỳ đắt tiền từ Royal Auction trong vòng một năm trước khi chết. Họ không phải là những người thường xuyên mua sắm nghệ thuật. Họ mua vì một lý do nào đó. Vì một người.

Hắn đi tới Royal Auction. Nơi đó như một viên ngọc trên môi trường lốc bốc của Seoul. Trắng toát, lạnh lẽo, với mùi nến trầm và tiền mặt. Và ở đó, cô ấy. Han Seol-ah. Không phải chỉ là trưởng nhóm đấu giá. Cô là linh hồn của nơi này. Một người phụ nữ với nụ cười có thể làm tan chảy băng giá, với đôi mắt tinh tế như thể có thể nhìn thấu từng tấm canvas để đọc được câu chuyện của nó. Cô mặc một bộ veston đen đơn giản, nhưng trên cổ tay là một chiếc vòng cổ bằng ngọc trai đen lấp lánh. Cô đứng trên sân khấu, giọng nói nhẹ nhàng, cuốn họ vào thế giới của những bức tranh, của những câu chuyện được kể bằng màu sắc và hình khối. Woo-seok, người vốn chỉ tin vào số liệu, bỗng cảm thấy hơi thở của mình chậm lại. Cô không chỉ là một nghi phạm. Cô là một hiện tượng.

“Ông là người của bảo hiểm, đúng không?” Cô hỏi anh sau buổi đấu giá, khi mọi người đã về. Giọng cô nhỏ, nhưng vang khắp căn phòng rộng. “Tôi đã đọc về những vụ án của ông. Ông tìm thấy sự thật trong những thứ nhỏ bé mà người khác bỏ qua.”

“Và tôi thấy những chiếc khăn tay lụa màu xanh lam,” Woo-seok trả lời, không rời mắt khỏi cô.

Một nụ cười, nhanh như chớp, lóe lên trên gương mặt cô. “Một món đồ kỷ niệm. Tôi thường tặng cho những khách hàng thân thiết sau một giao dịch thành công. Một biểu tượng của sự may mắn.”

“Một biểu tượng của tử thần,” anh nói thêm.

Biểu cảm của cô không thay đổi. Chỉ có một sự lạnh lẽo thoáng qua đáy mắt. “Ông nghĩ tôi giết họ vì một chiếc khăn tay?”

“Tôi nghĩ những người đàn ông từng yêu cô đều chết. Và tất cả đều có một chiếc khăn tay đó gần thi thể.”

Seol-ah nhướng mày. “Ông nghe tin đồn rồi. Chúng chỉ là tin đồn. Những người đàn ông đó đều có vấn đề tim mạch. Họ sống ở độ tuổi... nguy hiểm. Họ cũng là những kẻ tham lam, muốn có được điều không thuộc về mình.” Cô bước tới gần hơn, mùi nước hoa của cô – một hỗn hợp gỗ đàn hương và hoa nhài – phảng phất trong không khí. “Có lẽ ông nên tìm hiểu xem họ đã làm gì để làm tôi tức giận.”

Nhưng Woo-seok không chỉ đi theo manh mối. Anh đi theo cảm xúc. Một cảm xúc mà anh tưởng chừng đã chôn sâu. Anh bắt đầu tìm hiểu về Seol-ah. Cô đến từ một gia tộc nghệ thuật danh tiếng nhưng đã sa sút. Cô tự mình xây dựng lại Royal Auction khỏi đống đổ nát. Cô không có bạn trai công khai. Không có gia đình. Chỉ có một người giúp việc lâu năm và một luật sư. Cô sống trong một căn hộ penthouse tối giản, với những bức tranh đắt tiền trên tường và một view ngắm toàn bộ Seoul. Quá hoàn hảo để là thật.

Anh phát hiện ra một điều khác. Không chỉ có mười hai nạn nhân. Có mười hai chiếc khăn tay. Màu sắc khác nhau, từng chiếc tương ứng với một mùa, một giai đoạn. Mười hai người đàn ông đã từng sở hữu một trong những món đồ đấu giá đặc biệt nhất của cô – bộ sưu tập “Hồi ức của Biển”. Mỗi người đều đã từng ở gần Seol-ah. Mỗi người đều chết sau khi chiếc khăn tay xuất hiện.

Rồi anh tìm thấy manh mối từ một nguồn bất ngờ: một nghệ nhân sản xuất lụa già, sống ở Busan. Người đàn ông này nhớ ra Seol-ah, cách đây mười năm, đã đặt hàng một loạt khăn tay lụa đặc biệt, với một chất liệu bí mật. “Cô ấy nói đó là một dự án nghệ thuật,” ông già nhớ lại, tay run. “Một dự án về... sự lãng quên. Cô ấy yêu cầu một loại keo tự nhiên từ một loài dây leo chỉ mọc ở một hòn đảo hoang. Cô ấy nói chất keo đó có thể giữ màu sắc mãi mãi, nhưng cũng có thể... thấm qua da.”

Woo-seok hiểu. Không phải thuốc độc. Là chất thẩm thấu. Một hợp chất hóa học cực kỳ mạnh, không mùi, không vị, thấm qua da khi tiếp xúc lâu. Gây đau tim từ từ, không để lại dấu vết. Nhưng tại sao? Phải chăng Seol-ah đang trả thù? Vì điều gì? Anh quyết định đối mặt với cô lần nữa, lần này với bằng chứng trong tay.

Cuộc gặp diễn ra trong phòng làm việc của cô, nơi có một cửa sổ lớn nhìn ra ban đêm Seoul. Không có ánh đèn. Chỉ có nến. Một không gian như một bối cảnh phim.

“Cô đã dùng chất keo từ hòn đảo hoang,” Woo-seok nói, đặt tấm ảnh chất keo lên bàn. “Nó không phải để giữ màu sắc. Nó là chất độc. Mười hai người đàn ông. Mười hai chiếc khăn tay. Mười hai cái chết. Tại sao?”

Seol-ah ngồi yên, nhìn ngọn nến cháy. Ánh sáng nhấp nháy trên gương mặt cô, làm cho những đường nét trở nên sắc lạnh, như một mặt nạ. “Họ không chỉ yêu tôi,” cuối cùng cô nói, giọng nhỏ đến mức anh phải dựa vào. “Họ sở hữu tôi. Họ mua tôi. Cũng như họ mua những bức tranh. Họ nghĩ họ có thể giữ tôi trong tủ kính, như một món đồ nghệ thuật. Một món đồ quý. Một thứ để khoe với bạn bè.” Cô nhướng mắt lên, và trong mắt cô không còn sự quyến rũ. Chỉ là một vực sâu của nỗi đau. “Mỗi người đã để lại một cái gì đó trên người tôi. Một vết xước. Một vết bẩn. Một ký ức đen tối. Tôi đã lặng lẽ chịu đựng. Cho đến khi tôi tìm thấy cách... giải thoát.”

“Giải thoát bằng cách giết họ?”

“Giải thoát bằng cách khiến họ tự hủy diệt,” cô sửa lại, một nụ cười đầy đau khổ. “Chất keo đó không giết người. Nó chỉ phơi bày điều gì đang chết bên trong họ. Trái tim yếu đuối. Bệnh tật tiềm ẩn. Nỗi sợ hãi sâu kín. Nó chỉ là cỗ máy. Còn tôi là người... bấm nút.” Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ, lưng quay về phía anh. “Họ nghĩ tôi là món đồ sưu tầm. Nhưng tôi mới là người thu thập. Tôi thu thập những mảnh vỡ của chính mình từ những kẻ đã cướp đi của tôi. Mỗi chiếc khăn tay là một phần ký ức họ đã đánh cắp. Tôi trả nó lại cho họ. Để họ mang theo khi xuống đất.”

Woo-seok cảm thấy một sự rối loạn trong lòng. Đây không phải là một kẻ giết người máu lạnh. Đây là một nạn nhân đang trả thù theo cách của riêng mình. Một cách đáng sợ và tàn nhẫn. Nhưng liệu có đúng không? Liệu tất cả đơn giản chỉ như vậy? Hay còn một lớp nghĩa sâu xa hơn? Có một sự thật nào đó về gia tộc cô, về “Hồi ức của Biển”, về bản chất của những món đồ đấu giá, mà Seol-ah đang che giấu? Có thể cô là một con tốt trong một trò chơi lớn hơn, bị những kẻ mạnh hơn tận dụng?

“Ông sẽ báo cáo điều này chứ?” cô hỏi, không quay lại.

“Tôi sẽ báo cáo về một loại chất độc mới. Về những người đàn ông đã có lỗi.”

“Và về tôi?”

“Về một người phụ nữ bị tổn thương đến mức quên mất mình là nạn nhân hay thủ phạm,” anh nói, giọng trầm. “Nhưng tôi sẽ không nói về những chiếc khăn tay. Tôi sẽ không nói về sự trả thù. Tôi sẽ chỉ nói về một hợp chất hóa học bị lạm dụng.”

Seol-ah quay lại. Trong mắt cô, lần đầu tiên, anh thấy sự biết ơn. Một sự hiểu biết đầy đau đớn. “Ông sẽ để tôi đi?”

“Tôi sẽ để cái giá phải trả cho cô là sự im lặng. Nhưng tôi cần biết một điều. ‘Hồi ức của Biển’... nó là gì? Tại sao nó lại quan trọng đến vậy?”

Cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, Woo-seok thấy một sự mỏi mệt triền miên, một gánh nặng của những bí mật quá lớn. “Nó là một bộ sưu tập,” cô thì thầm. “Nhưng không phải tranh. Là những câu chuyện. Những câu chuyện về những người đàn ông đã từng yêu tôi. Tất cả đã được viết lại. Tất cả đã được đóng khung. Và tất cả... đã được bán.” Cô cầm lấy một chiếc khăn tay màu xanh lam còn mới, chưa được sử dụng, trên bàn. “Cái này dành cho ông, Cha Woo-seok. Một món quà. Một lời cảm ơn vì đã xem xét tôi... như một con người.”

Anh nhìn chiếc khăn. Một lời đề nghị. Một mối đe dọa. Một sự mời gọi. Nụ Hôn Của Siren không phải là cái chết. Nó là sự từ bỏ. Sự trao tặng chính mình cho quyền lực của kẻ khác. Và Seol-ah vừa trao cho anh cái quyền lực ấy.

Woo-seok lùi lại. Anh biết mình đang đứng trên một ranh giới. Nếu anh chạm vào chiếc khăn, anh sẽ trở thành một phần của câu chuyện. Một câu chuyện về sự từ bỏ lý trí trước sự mê hoặc. Một câu chuyện về một người đàn ông sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để hiểu một người phụ nữ bị ám ảnh. Anh có thể bước qua, trở thành nạn nhân thứ mười ba. Hoặc anh có thể quay lưng, báo cáo một vụ án có solution (giải pháp) sẵn sàng, một kẻ phạm tội dễ hiểu, và an toàn cho bản thân.

Nhưng trong mắt Seol-ah, anh thấy một sự cầu khẩn. Không phải sự cầu khẩn để được cứu. Mà là sự cầu khẩn để được hiểu. Để ai đó thấy cô không chỉ là cái bóng của những người đàn ông đã chết. Để ai đó thấy rằng, đằng sau Nụ Hôn Của Siren, là một trái tim cũng đang chết dần vì sự cô độc.

Anh nhặt chiếc khăn lên. Không đeo vào cổ tay. Anh để nó trên bàn, giữa hai người. Một lời tuyên bố.

“Tôi sẽ điều tra ‘Hồi ức của Biển’,” anh nói. “Tôi sẽ tìm ra ai đã bán chúng, ai đã mua, và điều gì thực sự được viết trong đó. Đó là nhiệm vụ của tôi.”

Seol-ah nhìn chiếc khăn, rồi nhìn anh. Một nước mắt, đầu tiên, lăn trên má cô. Không phải nước mắt của sự hối hận. Mà là nước mắt của sự thấu hiểu. Cô cuối cùng cũng có một người nhìn thấy cô, không phải như một nghi phạm, không phải như một nạn nhân, mà như một câu chuyện chưa kết thúc.

“Hãy cẩn thận, Cha Woo-seok,” cô nói, giọng nhỏ nhưng vang. “Bởi vì những người đã mua ‘Hồi ức của Biển’... họ không chỉ mua một câu chuyện. Họ mua một lời nguyền. Và lời nguyền đó có thể áp dụng cho cả người điều tra.”

Woo-seok gật đầu. Anh xoay người, bước ra khỏi căn phòng. Trên bàn, chiếc khăn tay xanh lam nằm đó, như một dòng sông lụa trong đêm. Anh biết rằng, chỉ cần chạm vào nó, anh có thể trở thành một phần của Nụ Hôn Của Siren. Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh không dám chạm, anh sẽ chẳng bao giờ biết được ranh giới giữa việc thi hành công lý và sự từ bỏ bản thân trước một sự thật quá đau đớn để đối mặt. Và khi cánh cửa thang máy đóng lại, anh cảm thấy một hơi thở lạnh giá, như một lời thì thầm, vang lên trong không gian trống rỗng: Có phải ông đã sẵn sàng cho nụ hôn chưa?

Thu gọn...