Nữ Vương Trùm Cuối Tàn Độc Căn Nguyên Của Mọi Thảm Trịch Sẽ Dốc Sức Vì Người Dân (Phần 1)
Tám tuổi. Tuổi mà lẽ ra phải chưa biết đến mỏi mệt, chưa phải gánh trên vai nặng trĩu những gì không thuộc về lứa tuổi. Nhưng với tôi, năm tám ấy lại là lúc cả thế giới vỡ vụng. Một sáng thức dậy, cái thân nhỏ bé trong tấm chiếu cứng đờ không còn là tôi. Đôi mắt trong veo hiện giờ màu tím sâu thẳm, như vực tối vô tận. Cái tên Pryde - cái tên từng chỉ là đối thủ cuối cùng trong cuốn truyện light novel bé xéu mà chị gái hay đọc - giờ như một sợi dây thép siết nghẹt lấy cổ họng. Nữ hoàng Pryde. Boss cuối. Kẻ hắc ám được vẽ nên để chặn đường, để chiến đấu với các cây thuốc cứng rắn tiến vào trong sân điện.
Cận cảnh thật sự đáng sợ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên vào gương, tôi đã rùng mình. Đó là một cô bé – đúng, vẫn dáng vẻ một đứa trẻ tám tuổi – nhưng đôi mắt không trong veo ngây thơ. Chúng chìm trong một màu tím đậm, như bọt rượu vang lâu năm, bất định và lạnh lẽo đến dị thường. Ánh nhìn đó không phải của một đứa trẻ. Nó chứa đựng một sức nặng không giải thích được, thứ chỉ người từng trải sự đau khổ và quyền lực tối thượng mới có được. Những lời đồn đại trên đường phố về sự tàn độc của Nữ hoàng Pryde đột ngột ùa về, những gì曾被形容成 căn nguyên của mọi thảm họa, phù thủy chết chóc, bóng ma của vương quốc – tất cả như những vết cắt trên tim. Nhưng... điều kinh hoàng hơn cả là tôi, kẻ đang ngắm vào gương, lại cảm thấy... thân thuộc với sức mạnh kia.
Căn nguyên của mọi thảm họa? Tôi, một đứa trẻ chưa từng làm hại ai ngoài phá đĩa bát trong bếp? Sự dày vò bắt đầu len lỏi. Mỗi đêm, trước khi ngủ, tôi lại lần nhập vào dòng ký ức không phải của mình. Những trận chiến khủng khiếp, những pháp thuật hủy diệt được giơ lên như một vũ khí trưng bày, những giọt máu nhuộm đỏ thảm cung điện... Tất cả như một phim quay chậm, khiến bụng tôi co thắt. Sức mạnh ấy – thứ được gọi là tàn độc – lại là thứ khiến tôi có cảm giác lạ lùng một cách rõ rệt. Nó không phải là sức mạnh để khoe khoang hay để gieo rắc sự sợ hãi. Nó... ấm? Hay đúng hơn, nó là thứ duy nhất tôi cảm thấy mình có thể nắm giữ, thứ vũ khí thực sự trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy tiềm tàng.
Thế giới này rất rõ ràng. Nó là một vở kịch. Một trò chơi Otome được đặt sẵn kịch bản, nơi các công chúa hoàng tử ai cũng có chỉ số yêu đầy ấn tượng, nơi mỗi cuộc gặp gỡ đều là một bước tiến cho kết cục hạnh phúc viên mãn. Nhưng có một quy tắc ngầm, một sự thật đau đớn: ai là boss cuối, ai là đối thủ phải bị vùi dập để những người khác tỏa sáng. Và vị trí ấy thuộc về tôi. Nữ hoàng Pryde. Kẻ phải chiến đấu với tất cả cây thuốc kia. Tôi hiểu rõ kịch bản. Tôi biết từng bước chúng sẽ làm thế nào để lật đổ tôi, để chứng minh sự tà ác của tôi cho cả vương quốc thấy.
Nhưng trái tim đứa trẻ tám tuổi này lại thổn thức bởi một cảm giác khác. Nó không phải là giận dữ vì phải là kẻ ác. Nó cũng không phải là sự khao khát quyền lực. Nó là một cảm giác mờ hồn, như là một lời thì thầm từ quá khứ xa xôi chưa từng là của tôi. Nó như một cảm giác bố mẹ – nhưng không phải cha mẹ ruột mà tôi không hề có ký ức nào. Nó giống như một hơi ấm vô hình bao quanh cả vương quốc này, một sự phụ thuộc mong manh nhưng chân thực của những sinh mệnh nhỏ bé đang ngày ngày vật lộn giữa những biến cố. Khi đọc sách, khi được hướng dẫn về lịch sử đất nước, khi nhìn ra khung thành thấy những nông dân dắt bò cày ruộng – hình ảnh đập vào mắt không phải là phản diện cần phải đánh bại, mà là... nhà của tôi. Người dân của tôi.
Cái nghịch lý đó cứ chực chực làm tôi choáng váng. Cái sức mạnh tà ác được cả thế giới sợ hãi, căn nguyên của mọi thảm họa – như lời đồn đại rùng rợn, lại đang run rẩy bên trong một đứa trẻ sắp bước vào lớp ba? Và điều làm tôi ám ảnh nhất không phải là khả năng ném ra một quả cầu lửa hay triệu hồi một đội quân bất tử. Điều khiến tim nhỏ đập thình thịch là ý nghĩ rằng, với sức mạnh đáng sợ đó, liệu tôi có thể làm được điều gì khác không? Thay vì chặn đứng các cây thuốc, liệu ta có thể dùng nó để... che chở cho họ? Để chống lại chính những kẻ thực sự gây ra thảm họa – không phải là tôi, mà là sự đói nghèo, bệnh tật, những cơn đói lùa người vào rừng tìm ăn, những giặc cướp liều mạng ngoài biên ải...
Người dân. Họ đang khổ. Mặc dù chỉ là một đứa trẻ, dù chưa từng rời ngoài cung điện quá xa, nhưng trong những lần được phóng tỏa ra đi, trong lời kể của người hầu, trong sự ưu tư của thần quan – sự khó nhọc của nhân dân như một cơn sốt âm ỉ running trên người tôi. Tôi nghe nói thuế nặng nề như núi, mùa màng thất bát, dịch bệnh âm ỉ. Họ gọi Nữ hoàng bằng những lời khiếp sợ, nhưng nếu... nếu chính cái tàn độc, chính cái không thể cản phá được ví như căn nguyên của mọi thảm họa đó, lại dũng cảm đứng lên đối mặt với những kẻ thực sự gây ra thảm họa... thì sao? Nếu sức mạnh đáng sợ đó được dùng để xóa nạn đói, để dẹp loạn, để mở con đường dẫn nước vào làng quê khô cằn, thì sao?
Một dòng ngọn lửa lạ lùng, không phải của sự tức giận hay sợ hãi, mà là một sự quyết tâm rất non nớt, rất nhỏ bé nhưng lại kiên định đến lạ, bùng lên trong lồng ngực đứa bé Pryde tám tuổi. Sát cánh với người dân? Không phải để chiến đấu với những người chinh phục vào sân điện, mà để chiến đấu với những cái chết thật sự đang siết nghẹt cổ họng họ hàng ngày?
Vậy nên, đầu ngón tay tôi, dù chỉ là bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ, bỗng khựng lại khi cố khẽ nắm lấy một cuốn sách lịch sử. Ánh mắt nhìn vào hình ảnh vua chúa trong sách không còn chỉ là sự am hiểu kịch bản. Nó trở nên nặng trĩu hơn, ánh nhìn dán vào từng nét chữ nói về những đời vua ích kỷ, những quan tham ác độc. Nó như một lời nhắc nhở đau đớn: Thẩm quyền của boss cuối không phải để thể hiện, mà là để... sử dụng. Để ngăn chặn những thảm họa thực sự đang ẩn mình sau những vẻ đẹp giả tạo của vở Otome Game.
Nữ hoàng Pryde? Boss cuối? Căn nguyên của mọi thảm họa? Đó có lẽ chỉ là những nhãn mác mà thế giới này tự đánh lên để giải thích cho một sức mạnh chưa từng hiểu rõ. Nhưng từ ngày tám tuổi ấy, trong tâm trí một tâm hồn vừa tái sinh, một quyết định đã bắt đầu nảy mầm, dù còn rất mờ ảo và non trẻ: Người dân. Cái nghịch lý kỳ dị của việc trở thành kẻ hủy diệt nhưng lại cảm thấy trách nhiệm che chở họ – nó như một mỏ neo giữ lấy lý trí của đứa trẻ giữa cơn bão hoài nghi. Sức mạnh đáng sợ kia, liệu có thật sự dành để tạo ra thảm họa, hay... chính là công cụ duy nhất có thể dập tắt chúng? Câu trả lời vẫn còn mờ nhạt, nhưng trong đáy mắt tím thẫm, một thứ gì đó vừa dũng cảm, vừa tuyệt vọng, đang định hình. Sự khởi đầu ngập ngừng của một Nữ hoàng... không còn muốn làm boss.







