Mưa rào quất ướt cửa sổ tầng 18 toà nhà viện Vật lý Lượng tử Thâm Quyến đêm đó, khi Gao Zirui—phi công thử nghiệm chuyên lái máy bay chiến đấu thế hệ mới—được gọi đến phòng thí nghiệm ngầm để tham gia thử nghiệm liên kết thần kinh lượng tử. Anh ta là người duy nhất có chỉ số chịu áp lực tâm lý cao đủ để chịu được dòng sóng xung kích từ máy gia tốc, nhưng không ai ngờ rằng khi buồng chứa rùng mình rung lắc, khói ozone xộc lên mũi, sóng não của Zirui lại bị hút tuột qua khe rạn không gian, đáp xuống một thế giới mà anh không bao giờ tưởng tượng nổi.
Anh tỉnh dậy trên ghế sofa phòng chờ của đồn cảnh sát quận, đầu đau như búa bổ. Cảnh sát viên xác minh thân phận là một cô gái trẻ tóc cắt ngắn, đeo khẩu trang in logo Nữ quyền số 1, nhìn anh cười nhạt: Anh không mang thẻ điểm Lương đức Nam giới, mặc bộ đồ bay cứng đơ, lại nói năng lạ lẫm, chúng tôi tạm giữ anh để xác minh. Đường phố bên ngoài khiến Zirui sững sờ: đàn ông đi lại đều mặc áo lụa pastel, tay xách túi đồ chơi trẻ em, đứng xếp hàng ngoan ngoãn chờ đón con ở cổng trường; phụ nữ thì mặc vest sắc sảo, cầm cà phê takeaway, dừng xe hơi đắt tiền ở lề đường, hút thuốc lá nhàn nhã. Một gã đàn ông vừa lên tiếng to hai câu về việc giá xăng tăng, lập tức bị mấy bà dì đi đường lườm nguýt: Nam nhân mà không biết giữ gìn lễ độ, muốn bị giảm điểm à?
Hóa ra ở thế giới này, phụ nữ chiếm toàn bộ vị trí lãnh đạo từ chính phủ đến doanh nghiệp, còn đàn ông bị ràng buộc bởi bộ quy tắc Tam đức: phải dịu dàng cư xử, lịch sự nói năng, đức hạnh giữ gìn; hôn nhân và chăm sóc con cái là ưu tiên hàng đầu, ai không biết nấu ăn, không braid được tóc cho con gái đều bị coi là không đủ tư cách làm chồng. Zirui là kẻ ngoại lai không có hồ sơ, không có gia đình, chỉ có thể nhận công việc lao động chân tay ở các quán cà phê, cho đến khi một ngày anh nhìn thấy trên TV tin tức về nhà khoa học Jacky Xiao—người vừa giành giải Nobel Vật lý lượng tử nhờ nghiên cứu về Truyền dẫn sóng não xuyên thế giới.
Tim Zirui đập thình thịch: Jacky có gương mặt, có nốt ruồi dưới khóe môi giống hệt Xiao Xiao—cô thư ký nhỏ nhắn từng làm việc cho anh ở thế giới cũ, người luôn để thêm ly cà phê sữa không đường trên bàn làm việc, người hay lén nhìn anh từ phía sau máy tính, người từng viết thư thầm gửi anh nhưng chưa bao giờ dám đưa vì sợ anh coi thường. Nhưng trước mặt anh giờ là Jacky: tóc cắt cao, đeo kính gọng thép, bước đi sắc sảo, không còn chút dấu vết của cô gái nhút nhát năm xưa.
Zirui liều mình tìm đến phòng thí nghiệm của Jacky, đập cửa kính nói với người trợ lý: Tôi là sóng não trong báo cáo của cô ấy! Hãy cho tôi gặp Jacky! Khi cánh cửa văn phòng mở ra, Jacky nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt sắc lạnh: Gọi tôi là Tiến sĩ Xiao. Còn 'Xiao Xiao' là tên của một người đã chết từ lâu rồi. Nhưng cô lại nhận anh làm trợ lý phòng thí nghiệm—vì sóng não của Zirui khớp hoàn toàn với dữ liệu anomaly cô đang nghiên cứu, chỉ có anh mới giúp cô hoàn thành thí nghiệm đảo ngược không gian.
Cuộc sống chung lập tức nảy sinh xung đột. Zirui quen giữ cửa cho phụ nữ, bị Jacky mắng: Anh tưởng tôi không tự mở được cửa à? Ở đây đàn ông giữ cửa cho phụ nữ là hành vi coi thường năng lực phụ nữ đấy. Anh kể về quê hương mình, gọi cô là bạn mà không biết trong thế giới này, bạn chỉ được dùng cho người cùng giới hoặc cấp dưới: Bạn à, ở chỗ tôi, phụ nữ không phải gánh vác toàn bộ áp lực như vậy, đàn ông cũng có thể làm phi công, làm lãnh đạo... Jacky cười khẩy, gõ nhẹ bút lên mặt bàn—cử chỉ y hệt Xiao Xiao khi xưa: Anh toàn nói nhảm. Nếu thế giới của anh thật sự tồn tại, thì nửa kia của tôi đâu phải là giáo viên mầm non nhẹ nhàng, tối nào cũng nấu cơm chờ tôi về.
Cụm từ nửa kia của tôi khiến Zirui đau nhói. Anh nhớ Xiao Xiao từng nói, sẽ đợi anh hoàn thành nhiệm vụ bay để hẹn hò, nhưng anh toàn bận rộn nên để mặc cô ở đó. Giờ đây, Jacky có gia đình hạnh phúc, còn anh là kẻ lạc lõng không nơi nương tựa. Nhưng càng làm việc cùng nhau, Zirui càng phát hiện những chi tiết nhỏ: Jacky vẫn thích uống cà phê sữa không đường, vẫn có thói quen cắn bút khi suy nghĩ, vẫn đỏ mặt khi nhìn thấy anh mỉm cười.
Rồi Zirui biết tin: thí nghiệm đảo ngược chỉ có thể thành công nếu sóng não của anh đồng bộ với sóng não của người từng có tình cảm sâu đậm với anh ở thế giới cũ—chính là Jacky. Nhưng ở thế giới này, Jacky không hề nhớ gì về Xiao Xiao, cô coi anh là một thí nghiệm vô tri. Để trở về nhà, Zirui phải làm điều mà đàn ông ở thế giới này vẫn làm: theo đuổi tình yêu, dùng sự dịu dàng, lịch sự mà thế giới này yêu cầu đàn ông có, để chạm đến trái tim Jacky vốn đã khép kín từ lâu.
Cuộc chiến giữa hai giới bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt: Zirui lén dạy các nam nhân viên phòng thí nghiệm cách sửa máy móc, phá vỡ quy tắc chỉ phụ nữ được làm kỹ thuật; Jacky thì phải đối mặt với áp lực từ hội đồng quản trị, yêu cầu sa thải Zirui vì kích động nam giới phản kháng. Nhưng giữa lúc hai người đứng ở hai chiến tuyến, những ký ức cũ của Xiao Xiao bắt đầu lộ ra qua giấc mơ của Jacky: cô mơ thấy mình ngồi ở bàn làm việc, nhìn người đàn ông mặc đồ bay cười với mình, nghe anh nói Cảm ơn em, Xiao Xiao.
Zirui lần đầu tiên làm món mì cay Xiao Xiao từng thích nhất, đặt lên bàn làm việc của Jacky vào đêm muộn. Cô nhìn bát mì bốc khói, lần đầu tiên không gọi anh là trợ lý, mà gọi tên: Zirui... anh còn nhớ hương vị này à? Anh mỉm cười, ánh mắt ấm áp: Ở thế giới của tôi, nửa kia của tôi chưa chắc là người đứng sau nấu cơm chờ. Nhưng tôi hy vọng, lần này nửa kia của tôi... là em.







