Đời yêu đương của Thando như chiếc bập bênh lệch pha, cứ lên cao chốc lát rồi lại đập mạnh xuống vực. Cô từng nghĩ mình đã quen với cái cảm giác lòng nguội lạnh sau mỗi lần tan vỡ, cho đến cái ngày định mệnh ập tới. Ô! Bạn thân! Mình về cùng người ấy đây! - Giọng Kunle vang lên ríu rít sau cánh cổng, đôi mắt sáng rực khi anh kéo vali vào sân. Nhưng Thando đứng chết lặng. Ngón tay cô quặp vào lòng bàn tay khi thấy bàn tay Kunle đan chặt với người con gái lạ - đôi môi nàng ta cong lên nụ cười đủ khiến hoa nở muộn cũng ghen tị.
Lần đầu gặp Aisha trong chiếc váy trắng tinh khôi ấy, Thando như nuốt phải viên đá lạnh. Mỗi lần Kunle âu yếm vuốt tóc vị hôn thê, bờ vai cô lại khựng lại. Đêm tân hôn của họ diễn ra ngay phòng bên, từng tiếng cười giòn tan xuyên qua bức tường mỏng khiến Thando vắt chéo chân trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà nứt nẻ. Thật buồn cười khi nhận ra mình đang ghen với chính hạnh phúc của người bạn thân nhất - người đàn ông mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ nhìn bằng ánh mắt nào khác ngoài tình bạn.
Những chiều Kunle đèo Aisha đi dạo phố, Thando lén đứng sau rèm cửa. Bàn tay nắm chặt mảnh vải ẩm ướt, cô tự hỏi liệu có phải mình đang ghen với nụ cười rạng rỡ của anh khi ở bên nàng, hay ghen với chính khao khát được ai đó nhìn mình như thế mà bao mối tình đổ vỡ chưa từng đáp ứng? Hàng lá bàng rơi lả tả xuống sân như chấm hết cho mùa hè nồng nàn - cũng như trái tim cô chợt chùng xuống khi nhận ra: có những rạn nứt tồn tại lâu hơn cả những bức tường.







