Dạo gần đây, mỗi lần hội bạn quây quần hỏi thăm, Thando lại mỉm cười gượng gạo: Yên tâm đi, một mình vẫn ổn mà. Nói thì nói vậy, nhưng những mối tình vội đến rồi vụt đi như bong bóng xà phòng khiến cô gái 28 tuổi đôi lúc tự hỏi liệu trái tim mình đã khoác lên lớp vỏ bọc quá dày? Những cuộc hẹn qua app hẹn hò, những ánh mắt hẹn ghiền rồi phai nhạt nhanh hơn cơn mưa rào - tất cả khiến Thando nghi ngờ có phải mình đang đi sai đường.
Cho đến cái ngày Ô Bạn Thân thân thiết nhất - người cùng cô ăn mì gõ thâu đêm thời đại học, người từng vượt 20km giữa đêm khuya chỉ để đưa lọ thuốc cảm - chính thức trở về sau hai năm công tác ở trời Tây. Khoảnh khắc chiếc điện thoại bỗng rung lên với dòng trạng thái: Tao về rồi, gặp nhau tối nay nhé. Có người muốn giới thiệu với mày kèm tấm ảnh đôi tay đan chặt trên nền cờ Canada, Thando bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Đúng như linh cảm, dưới ánh nến lung linh ở quán bar quen thuộc, Ô Bạn Thân ấy cười rạng rỡ ôm vai cô gái tóc xoăn lai Tây: Đây là Ellie - vợ sắp cưới của tao!.
Thando chuẩn bị sẵn nụ cười thật tươi, câu chúc thật lòng cùng cái ôm chúc phúc. Nhưng khi thấy bàn tay anh vô thức nắm chặt tay người yêu khi cô vấp chiếc ghế gỗ, khi ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt rạng ngời của cô ấy lúc kể chuyện du lịch, một cảm giác chua chát len lỏi trong lồng ngực khiến Thando giật mình. Lần đầu tiên sau 8 năm thân thiết tựa anh em, cô nhận ra mình đang đếm từng cử chỉ âu yếm của họ như thể... một kẻ trộm nhòm ngõ vắng. Bóng dáng Ô Bạn Thân đứng bật đèn giữa màn đêm đưa Ellie về khách sạn tối ấy cứ ám ảnh cô đến mức không ngủ được - không phải vì tiếc nuối tình bạn, mà vì một câu hỏi xoáy sâu vào tim: Phải chăng thứ mình cần không phải người yêu, mà là người hiểu mình như anh ấy?.







