Eun-ji, cô gái hai mươi tư tuổi sinh ra ở Los Angeles trong một gia đình gốc Seoul, chưa bao giờ thực sự hiểu vì sao mẹ cô nhất quyết gạt bỏ mọi câu chuyện về quá khứ. Những lần hỏi về ông bà ngoại, về gốc tích dòng họ, câu trả lời luôn là một cái lắc đầu lạnh lùng: Quá khứ đã chết. Con cần sống cho hiện tại. Nhưng càng bị phủ nhận, Eun-ji càng bứt rứt. Giấc mơ lặp lại hàng tuần—một ngôi mộ cổ không tên chìm trong sương, tiếng thì thầm xen lẫn tiếng khóc đàn bà—đã dồn cô đến quyết định: tự mình về Hàn Quốc, dẫu chỉ với chiếc hộp sắt cũ kỹ mẹ cất giấu dưới gầm giường.
Seoul mùa thu lạnh buốt. Từng tờ gia phả ố vàng, những lá thư viết bằng chữ Hán cổ mà Eun-ji phải nhờ thầy dịch ở đền Jogye, dần vẽ nên bức tranh rùng mình: dòng họ Park của cô từng bị khắc một lời nguyền vào thế kỷ 19—Oán Danh—vì tội phản bội hoàng tộc. Kẻ chịu án tru di được gọi bằng cái tên Gaksi, một thiếu nữ trẻ chết oan trong bi kịch máu tanh, linh hồn hóa thành quỷ dữ thề rũ sạch huyết thống của kẻ đã hại nàng. Mẹ Eun-ji, bằng mọi giá, muốn chôn chặt điều này. Nhưng đã muộn.
Đêm đầu tiên Eun-ji đặt chân đến ngôi làng cũ của dòng họ ở Gyeongju, gió bỗng gào lên từng hồi như ai oán. Cành cây khô quẹt vào cửa sổ gác xép cô ở trọ, tạo thành những vệt dài như móng tay gãy. Trong bóng tối, Eun-ji thấy rõ một bóng trắng lơ lửng—váy cưới đỏ thẫm ướt máu, mặt che kín tóc đen. Oán Danh không thể chôn… tiếng nói rít lên xen lẫn tiếng cười. Những ngày sau, sốt cao không rõ nguyên nhân hành hạ Eun-ji. Vết bầm tím hình bàn tay nhỏ xíu mọc quanh cổ cô mỗi sáng. Và trong gương, đôi mắt của Gaksi luôn lập lòe sau lưng cô, chờ cô gục ngã.
Khi điện thoại từ Mỹ reo lên báo tin mẹ Eun-ji đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim—ngay trong đêm cô mở chiếc hộp sắt—Eun-ji hiểu: Oán Danh không cần đợi cô chết. Nó ăn dần từng mạng sống, bắt đầu từ những kẻ trốn chạy nó lâu nhất…







