Cuộc Sống Đảo Lộn Vì “Ông Già Lắm Chiêu”
Ngày ông chuyển đến, cái tên “Nhà văn Nam” (mà ai cũng thì thầm gọi sau lưng là “Ông Già Lắm Chiêu”) đã trở thành đề tài bàn tán khắng khít trong khuôn viên trường đại học. Ông không thuê trọ đâu xa, mà dọn hẳn vào một căn phòng cũ kỹ, chật chội ngay trong ký túc xá sinh viên – nơi con gái ông, chị Mai, đang là trợ lý thư viện. Lý do? “Ở gần con gái cho tiện chăm sóc, với lại không khí sinh viên kích thích sáng tạo,” ông tuyên bố với nụ cười bí hiểm, trong khi chị Mai chỉ biết nhắm mắt, lặng lẽ gánh đống đồ đạc lỉnh kỉnh của ông.
Ông già ấy, với mái tóc bù xù như tổ quạ, đôi mắt luôn ánh lên tia nghịch ngợm, và thói quen mặc áo ngủ đi dạo ban đêm, chẳng khác gì một cơn bão lạ lùng đổ bộ vào cuộc sống kỷ luật của con gái. Chị Mai, một phụ nữ ngoài ba mươi, hiền lành, chu toàn, luôn tuân thủ giờ giấc, bỗng chốc phải sống chung với một “hiện tượng tự nhiên” luôn sẵn sàng phá vỡ mọi quy tắc.
Những tình huống “lắm chiêu” của ông bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt. Sáng đầu tiên, ông ra tận cổng trường từ sớm, mặc bộ đồ ngủ sọc caro, tay cầm tách cà phê tự pha, tươi cười bắt chuyện với từng sinh viên qua đường: “Cháu ơi, chú cần tìm phòng làm việc của trưởng khoa Văn, cháu có biết không?” – trong khi trưởng khoa Văn chính là người mà ông từng có một cuộc tranh luận nảy lửa trên báo mấy năm trước. Ông còn tự ý “cải tạo” khu vườn nhỏ trước ký túc xá thành một “vườn bách thảo” kỳ quặc, trồng toàn rau cải và hoa dại, rồi ngồi đấy đọc thơ cho… đám kiến nghe.
Đỉnh điểm là khi ông quyết định tham dự một buổi họp lớp cũ của chị Mai, nơi toàn những người bạn học giờ đã thành đạt. Ông xuất hiện với bộ vest đã sờn, cổ đeo kính lão, và bắt đầu kể cho cả hội nghe về “cuộc đời phiêu lưu” của mình – mà toàn là những câu chuyện phóng đại, có một nửa là thật, một nửa là do ông “sáng tác” thêm ngay tại chỗ. Chị Mai lúc ấy chỉ muốn độn thổ. Thế nhưng, chính những câu chuyện ấy, với giọng văn châm biếm và đầy nhân văn, lại khiến những người bạn thành đạt ấy phải suy ngẫm về chính cuộc sống tẻ nhạt của họ.
Nhưng “Ông Già Lắm Chiêu” không chỉ mang lại tiếng cười. Có những đêm, chị Mai thấy đèn phòng ông sáng trưng, và thấp thoáng bóng ông ngồi viết miệt mài trước máy tính. Chị biết, sau những trò đùa và sự lập dị, là một người cha cô độc, một nhà văn luôn khao khát được thấu hiểu, và có lẽ, ông chuyển đến đây cũng là để tìm lại một phần ký ức, một phần tuổi trẻ đã qua của chính mình, thông qua con gái.
Sự “rối tung” mà ông mang đến không chỉ là những tình huống awkward (khó xử) khiến chị Mai nhiều lần đỏ mặt, mà còn là những lần ông vô tình làm lộ bí mật của con gái (như chuyện tình cảm lén lút), hay đùa quá trớn khiến một giảng viên trẻ bị hiểu lầm. Tuy nhiên, chính trong những lúc ấy, chị Mai lại thấy rõ hơn tình yêu thương sâu sắc nhưng ngổn ngang của ông. Ông không biết cách thể hiện tình cảm theo kiểu thông thường, nên dùng những “chiêu trò” kỳ quặc để thu hút sự chú ý, để được gần con, để được sống trong thế giới của con.
Cuộc sống của cả hai cứ thế, như một bản nhạc nhiều cung bậc: lúc thì hài hước, lố bịch; lúc lại trầm lắng, xúc động. Ông già lập dị ấy, với tất cả những “chiêu” của mình, cuối cùng lại vô tình trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của con gái, giúp chị học được cách sống tự do hơn, và hiểu rằng, đôi khi những điều “lắm chiêu” nhất lại chứa đựng những tình cảm chân thành nhất.






