Bốn thằng bạn thân từ thuở còn mặc quần thủng đít giờ tụ họp lại ở cái làng quê cũ kỹ, nơi mà chúng nó từng chạy nhảy đuổi bắt nhau trên những con đường đất đỏ. Lần này, không phải để nhậu nhẹt hay ôn kỷ niệm, mà để thực hiện một phi vụ lớn: đột nhập vào căn biệt thự bỏ hoang giữa rừng thông, nơi dân làng đồn đại từ đời tám hoánh rằng ông chủ cũ giấu cả đống vàng óng ánh và tiền mặt dày cui trong các ngăn bí mật. Chúng nó – Minh đầu gấu với cơ bắp cuồn cuộn, Tài mọt sách am hiểu sơ đồ kiến trúc, Hùng lẹ làng chuyên mở khóa, và thằng Long mồm mép lo phần đánh lạc hướng – đã lập kế hoạch chi tiết qua mấy cuộc gọi Zalo, cười hô hố khi tưởng tượng cảnh chia chác của cải.
Đêm khuya khoắt, dưới trăng mờ ảo, chúng nó lẻn qua hàng rào rỉ sét, đèn pin quét lia lịa qua hành lang phủ bụi và những bức chân dung treo tường méo mó. Tiếng cửa kêu cót két như tiếng cười khùng khục từ địa ngục, mùi ẩm mốc xộc lên mũi khiến thằng Tài suýt nôn. Chúng nó đào bới khắp nơi: dưới sàn gỗ mục, sau lò sưởi nguội ngắt, thậm chí đập tung cả bức tường giả. Nhưng thay vì vàng bạc lấp lánh, chúng nó chỉ tìm thấy những mẩu giấy úa vàng với chữ viết nguệch ngoạc về Para X Normal – một thứ mã bí ẩn lặp đi lặp lại như lời nguyền.
Rồi mọi thứ bắt đầu lệch quỹ đạo. Tiếng thì thầm vọng từ tầng hầm không người, bóng đen lướt qua gương vỡ, và thằng Hùng thề rằng nó thấy bàn tay lạnh ngắt chạm vào gáy. Chúng nó hoảng loạn chạy tán loạn, nhận ra căn biệt thự không chỉ bỏ hoang mà còn bị ám thực sự – những linh hồn oan khuất canh giữ bí mật, sẵn sàng kéo bất cứ kẻ xâm phạm nào xuống theo. Sáng hôm sau, làng xôn xao vì bốn bóng dáng chạy thục mạng khỏi rừng, tay không tấc sắt, mặt cắt không còn giọt máu.







