Sau cái chết đau đớn của người anh trai duy nhất, và cái cú sốc dội ngược từ chính người anh từng kính trọng, PAYBACK: Báo Thù không còn chỉ là một cảm xúc – nó trở thành máu trong mạch, là hơi thở đeo bám anh suốt những đêm dài trằn trọc. Người đàn ông ấy, Minh Đức, gã ngôi sao đa tài, gã tử tế công chúng, nhưng trong bóng tối lại là con hổ rình mồi, chính là nguyên nhân gây ra mọi bi kịch. Anh ta không chỉ phản bội, anh ta đã hủy hoại anh trai anh như một bãi đỗ ngang dọc cho những ý đồ đen tối, rồi vội vàng xóa dấu vết như thể sự tồn tại của anh trai chẳng từng có giá trị gì.
Giai đoạn sững sốt đau đớn qua đi, một sức mạnh lạnh lẽo, thép được tôi luyện trong lửa hận thù bắt đầu trỗi dậy trong tâm hồn anh. Anh nhìn vào gương thấy đôi mắt đỏ ngầu, cảm nhận một sự cứng nhắc lạ nơi khớp xương – dấu ấn của những đêm thức trắng và nỗi đau đớn không nguôi. Lời nói khích lệ của anh trai trước đây (Con phải mạnh mẽ lên, con phải tỏa sáng như anh!) giờ đây là ngọn lối dẫn đường duy nhất. Anh quyết định sẽ không đánh trả bằng bạo lực thô bạo, mà bằng chính thứ vũ khí mà Minh Đức kiêu hãnh nhất: thế giới giải trí. Anh sẽ trà trộn vào chính vũng lầy hào nhoáng mà gã đang ngự trị, để từ bên trong, từng chút một, từng nhát dao tinh tế nhất, đâm vào nơi thương đau tột cùng của gã: danh vọng, sự nghiệp, và hình ảnh hoàn hảo mà gã đã tốn công xây dựng.
Anh đặt tên giả, một phong cách mới hoàn toàn: lạnh lùng, bí ẩn, luyến ác. Mỗi bước chân anh tiến vào đường đua diễn viên, mỗi vai anh bắt đầu nhận, dù nhỏ, đều là một sự thăm dò địa hình. Anh học như một tên tội phạm học cách sống sót trong nhà tù – quan sát, phân tích, chờ đợi. Anh nghe lỏm những lời tàn nhẫn của giới truyền thông dành cho Minh Đức, anh cảm nhận sự ngưỡng mạo và sợ hãi mà gã gây dựng. Mỗi khi nhận được lời khen ngợi về diễn xuất, một cảm giác trống rỗng không tên lại trào dâng – những lời khen đó đáng giá gì khi so với sự tàn nhẫn trong mắt anh? Chúng chỉ là bọt biển che lấp quyết định: anh ở đây không phải để tỏa sáng, mà để PAYBACK: Báo Thù. Anh để lộ những kẽ hở nhất định, những tật xấu nhỏ nhặt được dư luận bàn tán, để hình ảnh Minh Đức dần bào mòn trong sự so sánh bất lợi.
Đỉnh điểm đến khi anh được chọn đóng vai đối trọng, một kẻ phản diện mang hình bóng quen thuộc. Buổi phát cuộn phim đầu tiên, khi ánh đèn studio chiếu rọi, anh đứng đối diện với Minh Đức. Gã mỉm cười, vẫn với vẻ mặt tự mãn. Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt gã, trong ánh mắt lạnh không cảm xúc, không một chút sợ hãi hay run rẩy, chỉ có ánh kim của sự báo thù đã nung chín. Trong tâm trí anh, hai tiếng PAYBACK: Báo Thù vang lên như một bản nhạc tử thần, báo hiệu màn trình diễn bắt đầu. Anh biết rằng vở kịch chỉ mới bắt đầu, và cuối cùng, khi màn cuối buông xuống, anh sẽ là người duy nhất đứng trên sân khấu còn Minh Đức sẽ chỉ là một bóng ma tan vào quên lãng. Giờ đây, không còn ai có thể ngăn cơn lũ báo thù ấy tràn ngập, không gì có thể dập tắt được ngọn lửa PAYBACK: Báo Thù đã bùng lên trong tim anh. Mỗi lời thoại, từng ánh mắt trên phim trường, tất cả đều góp phần vào sự sụp đổ không thể tránh khỏi của kẻ đã cướp đi quá nhiều thứ từ anh.







