Một năm trôi qua kể từ cuộc chạm trán định mệnh với bóng ma quá khứ tại Trại Tàu Ma. Camp Half-Blood – lá chắn duy nhất bảo vệ những bán thần khỏi thế giới nguy hiểm bên ngoài – giờ nằm trong vòng xoáy hỗn loạn. Những cột khói đen bốc lên từ rừng thiêng Sacred Grove, mùi lưu huỳnh xộc vào từng góc trại như lời cảnh báo không lời. Bức tường bảo vệ vốn được các thần khổng lồ Hephaestus gia cố hàng thế kỷ, nay nứt vỡ như vỏ trứng. Từ những kẽ hở đó, lũ quái vật Laestrygonian tràn vào như thủy triều, lưỡi dao obsidian của chúng rạch những vệt lửa xanh trên thảm cỏ thiêng.
Percy Jackson đứng trước đống đổ nát của Đại Sảnh Ăn Tối, cây kiếm Anaklusmos lóng lánh ánh nước trong tay. Mắt cậu dán vào mảnh vải dính máu còn vương mùi rừng rậm – chiếc áo khoác của Grover Underwood vừa tìm thấy sau trận tập kích. Bọn chúng bắt hắn như mồi dụ, Annabeth thở gấp bên vai Percy, thanh đoản kiếm của cô gái khẽ run theo nhịp tim. Maia đã khô đến mẩu cuối cùng, như thể hắn chạy đến kiệt sức... hoặc bị ai đó hút cạn linh lực.
Buổi họp khẩn tại nhà Big House trở thành lò lửa căng thẳng. Dionysus vốc đầy nho tím trong tay, giọng chua ngoa: Kẻ nào phá được lời nguyền Demeter mới thật sự đáng sợ. Kẻ đó đang đào tận gốc nguồn lực Olympus. Câu nói khiến mái nhà rung chuyển, mười hai con chim bồ cắt khắc trên xà nhà đồng loạt mở mắt đỏ ngầu. Lời tiên tri cổ chợt hiện trên tường – Khi lời thề rừng già tắt thở, máu Titan sẽ ngập tràn thềm thương khốc – dòng chữ đẫm máu nhỏ xuống sàn thành hồ nâu thẫm.
Percy siết tay Annabeth. Trong tim cậu, giọng Poseidon vang vọng như sóng vỗ: Berlin Dresden không chỉ muốn bọn nhỏ này mà còn nhắm đến cội nguồn quyền năng – những Cây Đại Hộ Mạng dưới chân Hoàng Đảo Olympus!







