Đúng vậy, giữa những năm tháng cuối thập niên 90, khi thị trấn Phong Dương vẫn bồng bềnh trong những chiều bụi mỏ ngái ngẩn, một vụ việc đã như một khối đá lớn ném vào hồ nước tĩnh lặng ấy. Không phải vụ sập mỏ hay bất tai lao động thường gặp, mà là sự xuất hiện bất ngờ của một thi thể phụ nữ. Thi thể ấy nằm co quắp giữa các lò than cũ kỹ, khuất sau bụi mù, khuất sau những căn nhà tạm bợ công nhân. Không ai nhận ra là ai, không hồ sơ báo mất tích, chỉ có một sự thật lạnh ngextra: một mạng người đã vụt tắt giữa chốn bụi đời.
Cảnh sát Trần Hồng Binh, dáng cao gầy như những thân cây mỏng manh nhưng ánh mắt sắc như dao cạo, nhận được tin báo đầu tiên. Anh hiểu ngay đây không phải là cái chết đơn thuần. Sự bối rối, sự hoảng loạn thường thấy khi tìm thấy một người lao động bị tai nạn vắng bóng không ở nơi ấy. Nó có cái gì đó bất an, khí hư hỏng. Anh khập khiễng bước vào hiện trường, mùi than cháy và mùi đất ẩm hòa lẫn với một thứ mùi khác, mùi hôi thối khó chịu của cái chết đang phân hủy. Khi khuất xuống bên cạnh thi thể, anh nhìn thấy nó: một mảnh kính sắc cạnh vắt chéo lên cổ nạn nhân, như một vòng nguy hiểm. Một mảnh vỡ, một tàn dư, nhưng nó lại quen đến lạ lùng.
Sự nhận định nhanh nhạy kinh năm của Trần Hồng Binh trong những vụ án nhỏ nhặt đã thúc anh hành động. Anh vội vàng đi đến khu kho hóa chất cũ của mỏ – nơi những thứ không được phép trôi nổi thường lẩn trốn. Tim anh đập thình thịch khi tầm mắt dừng lại trên một chiếc thùng rỗng, trên thành một cái nhãn rất mờ nhưng vẫn đọc được tên một loại thuốc cấm cực kỳ nguy hiểm, cái mà cảnh sát tỉnh đã thổi còi báo động cao độ. Mảnh kính trên cổ nạn nhân... rất giống vỏ chai của loại thuốc chết người này. Không phải giống, chính là từ cùng một nguồn gốc tội ác.
Nhưng điều đó chỉ là manh mối đầu tiên, bề nổi của đại dương tội phạm. Một lần nữa, khi Trần Hồng Binh dẫn người truy quét những góc khuất tối của thị trấn, vào một buổi chiều muộn khi tan ca, anh và đồng đội đã bắt gặp tận mắt: bóng lưng một thợ mỏ chui vào khu rừng hoang ven mỏ, tay cầm thứ gì đó bằng giấy bạc lấp lánh rồi bỏ vào túi. Bị bắt giữ, dại dột đối mặt, gã ta thủ thách lộ ra những viên thuốc hồng dạng sủi màu đỏ rực – chính loại thuốc cấm mà anh đang truy tìm. Đường dây buôn bán bắt đầu hé lộ manh nha.
Cuộc điều chính thức trở nên âm thầm căng thẳng. Trần Hồng Binh và đồng đội tiến hành điều tra tỉ mỉ. Họ rà soát từng khu phòng trọ công nhân, từng quán nhậu vỉa hè ven đường, từng căn nhà có vẻ nghi ngại. Nhưng thị trấn Phong Dương rộng chỉ phạm vi 800m tính từ cổng mỏ ra đến tận khu rừng ven đường quốc lộ, một nơi mà mọi người quen mặt, quen tiếng gọi nhau, nơi bí mật khó trà trộn vào đời sống thường nhật. Sự gần gũi này vừa là lợi trong điều tra, vừa là gông xiềng vô hình. Mỗi nụ cười hàng xóm, ánh mắt dò xét, tiếng thì thầm sau lưng – tất cả đều trở thành manh nối, cũng trở thành gánh nặng khổng lồ lên vai Trần Hồng Binh.
Và rồi, trong suốt quá trình ấy, anh nhận ra một điều khiến anh như bị điện giật. Những đường tơ kết nối vụ án, những con người liên quan, những nguồn cung thuốc – tất cả đều hội tụ về một điểm, một cái tên, một khuôn mặt mà anh từng coi là thành gia tính, là người anh em ruột thịt, là người mà anh tin tưởng hơn cả đồng đội. Kẻ đứng sau đường dây buôn bán thuốc chết người, kẻ được cho là chủ mưu gây ra cái chết của người phụ nữ vô danh kia... chính là người thân cận nhất, người anh gọi là em.
Trời ơi! Trái tim Trần Hồng Binh như bị xiết chặt. Một cơn địa chấn rung dữ dội hơn bất kỳ vụ mỏ nào. Mọi thứ sụp đổ. Sự giằng xé nội tâm dữ dội như những mỏ than sập lấp ngập lấy. Phía trước là trách nhiệm của người lính công an với pháp luật, với sự thật, với những nạn nhân vô tội. Phía sau là tình thân, là dòng máu, là kỷ niệm lớn lên cùng ăn chung, chơi chung, tin tưởng. Giữa pháp luật的铁面无私 và nhân tính của một người con trai, một người anh – sự cảm thông, đau đớn, băn khoăn lên tiếng không ngừng. Không chỉ gia đình anh rung chuyển trước ngã ba tử sinh đó, mà cả thị trấn Phong Dương cũng như rơi vào một đêm dài không hồi kết. Mỗi ánh mắt mỗi người nhìn nhau giờ đây đều ẩn chứa câu hỏi không lời: Làm sao để giữ được đạo lý giữa cái thiện và cái ác khi chính người ta yêu thương lại là người mà pháp luật buộc phải trừng trị? Để cứu kẻ phạm tội khỏi vòng lao lý, có đáng hy sinh cái công lý cho nạn nhân? Lựa chọn nào cũng gai góc, đều là một nhát dao đâm vào lương tâm, buộc cả một thị trấn nhỏ bé trong phạm vi 800m ấy phải quay cuồng trong thử thách không lối thoát.







