Cuối triều Đường, đất trời rối loạn. Dịch tả như lưỡi hái vô hình quét ngang nhân gian, xác chết chất thành gò, khói lửa mù mịt che khuất cả trăng sao. Trong tiếng khóc than tột cùng ấy, lời đồn như gió độc lan truyền khắp ngõ hẻm: Yêu nữ Ngô Song—kẻ mệnh danh Hồng Nhan Họa Thủy—đã hóa thành tà linh nguyền rủa, dùng máu tươi nuôi dưỡng đại dịch để trả thù nhân loại.
Thế nhưng, Ngô Lệnh—ca ca của nàng—lại là Bất Lương Nhân duy nhất giữa cơn cuồng phong hận thủ. Hắn từng tận mắt thấy muội muội mình, một tiểu thư yếu đuối với đôi mắt như nai con, dầm mưa cứu từng mạng người khi dịch bệnh mới bùng. Khi lưỡi đao của chính nghĩa chém xuống cổ Ngô Song, hắn ôm thây lạnh đẫm máu mà gào thét: Nàng chưa từng là yêu tà, lòng người mới là thứ đọng độc!
Không còn gì để mất, Ngô Lệnh liều trộm bí quyết cấm thuật Khâu Xác Hoàn Hồn của Cổ Tang Môn—pháp thuật đổi mạng bằng sinh mệnh thi thí giả. Trong đêm mưa gió dữ dội, hắn khâu từng khúc xương vỡ, hàn từng mảnh da rách trên thi thể Ngô Song. Máu hắn hòa cùng máu nàng, nến trắng cháy khét lẹt như tiếng cười ma quái. Khi Ngô Song mở mắt trong lớp da tím bầm, cặp đồng tử như hai vũng máu, hắn biết: mình đã biến thành ác nhân để nhóm lửa cho một phiên Phán Quyết Yêu Tà...
Đền Ôn Thần giữa rừng âm u trở thành pháp trường. Ngô Lệnh đốt lên vòng lửa xanh, gọi hồn oan khiên về làm nhân chứng. Kẻ từng tố cáo Ngô Song giờ run rẩy giữa sảnh điện, đầu đội mặt nạ quỷ sứ. Bóng ma Ngô Song lơ lửng trên trần gỗ mục, tiếng cắt khan như dao cứa vào tim:
Các ngươi sợ dịch bệnh... hay sợ chính tham vọng ám muội dưới lớp vỏ đạo đức?
Một tên quan phủ tham ô, mấy kẻ phù thủy giả danh trừ tà, lũ thương nhân đầu độc nguồn nước—tất cả dần bị lôi ra ánh sáng, mồ hôi lạnh túa ra như máu. Ngô Lệnh đứng giữa cơn gió gào thét, giơ lên tờ huyết thư ghi tội chúng, giọng đanh như búa đập:
Phán Quyết Yêu Tà hôm nay không dành cho muội ta... mà dành cho chính lòng người thối rữa!
Bình minh đầu tiên sau mười năm mây mù, mặt trời chiếu rọi lên bàn thờ Ôn Thần nhuốm máu. Kẻ ác đã chết trong tiếng rú bi phẫn, còn hai bóng hình kia—một thi thể không hồn, một kẻ sống không mạng—dìu nhau bước vào cánh rừng sương mù vĩnh viễn. Sau lưng họ, dân chúng lặng đi trước sự thực không dám tin: yêu tà ghê tởm nhất... lại chính là họ.







