Bụi tan sau những trận chiến cuối cùng, ánh mặt trời lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ rọi thẳng xuống lãnh địa Quỷ Vương. Tiếng hoan hô của cả thế giới như xé toang màn sương u ám, nhưng trong hầm tối nơi nhóm anh hùng dừng chân, chỉ có tiếng thở gấp của Himmel vang lên cùng nhịp gõ lốc cốc của cây trượng Heiter. Bốn bóng lưng dính đầy máu quỷ tựa vào nhau, im lặng. Mười năm hành trình gói gọn trong cái siết tay thừa nhận: tất cả đã kết thúc.
Lửa trại bập bùng trong đêm đoàn tụ ở thủ đô rực rỡ cờ hoa. Eisen say mềm ngả đầu lên vai bạn đồng hành, ngón tay thô ráp của vị chiến binh vô tình buông rơi ly rượu đỏ thẫm. Uống nữa không? - Heiter cười khề khà rót thêm chén rượu thánh khiến linh mục đỏ mặt tía tai. Frieren nhìn họ qua làn khói cay, đôi tay pháp sư vẫn quen đan vào nhau như thời điểm mười năm trước – khi Himmel lần đầu chìa tay mời cô rời tháp ngà. Đây... cũng vui nhỉ? - giọng nam tử mắt xanh lóng lánh nhẹ như lời thì thầm bên tai. Yêu tinh lập tức gật đầu dứt khoát khiến chàng bật cười: Lần đầu tiên ta thấy Frieren đồng ý ngay không do dự đấy.
Ba mươi bàn tay con dân chạm vào chiếc áo choàng trắng của anh hùng suốt chặng đường về làng, nhưng tâm trí Frieren chỉ đong đầy khoảnh khắc Himmel ném hộp mộc dược vào tay cô trước biệt thự rêu phong: Chỉ cần em quay lại thì cổng nhà ta luốn mở. Mười bốn lần đứng bên cửa sổ nhìn tuyết rơi, yêu nữ đã tính ra người phàm ăn hết một lọ mộc dược lớn mất... bao nhiêu năm?
Bốn mùa cây anh đào trước nhà Eisen trút lá lần thứ mười một thì chuông làng bỗng vang lên dồn dập. Yêu tinh bước vào căn phòng chật ních mùi thuốc bắc để gặp đôi mắt mờ đục của người bạn sắt. Ta đã sống kiêu hãnh như một chiến binh, nhưng khi nhắm mắt... - giọng ông khàn đặc - hoá ra suy nghĩ đầu tiên lại là những đêm lén chui vào lều Himmel trộm bánh quy của Friede. Nước mắt rơi xuống chiếc rìu gỉ sét đặt trên giường, nhưng ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa đã phủ đầy lên phần mộ mới.
Himmel muốn được chôn cạnh cây sồi già ven sông - Heiter chống gậy xuất hiện bên Friede lúc rạng đông. Tấm lưng gầy của linh mục gục xuống bia mộ bạn thân trong tiếng thở rời rạc: Hắn luôn ganh tị với ta vì được đi tiếp hành trình cùng cô. Viên pha lê đựng linh hồn Quỷ Vương nằm chỏng chơ dưới chân mộ, bỗng nhói lên một tia sáng đỏ khi gót chân Frieren chạm vào tấm bia đá mát lạnh. Nắng xuân rọi xiên qua đám mây đen, chiếu thẳng vào khoảng không nơi hai bàn tay - một nhăn nheo run rẩy, một mềm mại bất động - đặt cạnh nhau lần cuối.
Ba mươi mùa lá rụng trôi qua tựa đốm lửa tàn trong mắt yêu tinh. Trang nhật ký hành trình mở ra, những dòng chữ Himmel viết nghiêng hẳn về một phía ngày càng nguệch ngoạc, những thế kỷ sau còn in rõ mực đỏ Heiter bôi nhem nhuốc bên lề. Mỗi độ hoa mẫu đơn nở, bóng áo trắng lại cúi xuống trước hàng mộ đá bóng loáng, đặt những món đồ vặt năm xưa: bánh quy Eisen thích ăn, lá bài may mắn của Heiter, chuỗi hạt thủy tinh Himmel từng cố lén cài lên tóc cô. Gió hoàng hôn thổi phất phơ dải băng tang vốn được người anh hùng dùng buộc túi quà sinh nhật cho cô năm nào - thứ duy nhất còn giữ chút hơi ấm bạn đồng hành.
Mùa đông thứ năm mươi, Frieren đào lên chai rượu dưới gốc sồi nơi Himmel yên nghỉ. Vị chua chát tràn đầu lưỡi khiến ký ức ùa về như phép thuật – đêm cuối cùng bên nhau, vị anh hùng không tên tuổi đột ngột hỏi bằng giọng nhẹ tựa làn sương: Được đồng hành cùng em suốt một kiếp người, có phải là điều ngọt ngào nhất không? Chợt nhớ ra mình chưa từng trả lời, bàn tay yêu tinh khẽ rung lên. Trong khoảnh khắc, cô nhận ra màu áo khoác đã phai thành sắc xám dưới lớp tro than của thời gian vô tận.





