Trời xanh cao ngút, trong ngày đại hôn long trọng nhất của Tiên Vương Tô Vô Bệnh và Thượng tiên Lâm Ninh Tuyết, bầu ban ngày vốn rực rỡ bỗng hóa u ám. Thiên đạo, cơn thịnh nộ của tạo vật, không dung thứ cho sự vi phạm định luật trời đất. Một đạo lôi triền miên từ trên cao đánh xuống, như một tấm lưới khổng lồ bao trùm không gian, bóp nghẹt mọi hy vọng về một hạnh phúc trọn vẹn. Giữa bão tố giăng kín, sắc trời như lụi tàn, chỉ còn lại tiếng sấm rền và tiếng gió rít dữ dội.
Trước sóng gió Thiên Đạo ác liệt, Lâm Ninh Tuyết cảm nhận rõ thân thể Tiên Vương Tô Vô Bệnh đang sắp tiêu tan dưới sức mạnh không đối đầu được. Giữa hỗn loạn tột cùng, với một tình yêu thuần khiết và dũng cảm đến nghẹn lòng, nàng động thiêng liêng, dùng linh hồn non nớt của mình làm lá chắn chắn chắn nhất. Một tia sáng lam trắng lóe lên trong mắt nàng, rồi như cánh hoa rụng trong gió hồn nàng chực tan. Tiên tướng bay lượn quanh nàng cũng không kịp trở tay. Phi Thăng Giữa Ban Ngày – cảnh tượng kỳ vĩ ấy trở nên đau đớn khi linh hồn Ninh Tuyết không bay lên mà tan vỡ trước mặt Tô Vô Bệnh. Chỉ còn lại tiếng thảng thốt đau đớn của Vô Bệnh kèm theo tiếng xé toạc của không gian. Cả hai, không còn là Tiên Vương và Thượng tiên, mà chỉ còn là những mảnh linh hồn đứt gãy, cùng nhau rơi thẳng xuống vực sâu của luân hồi, bị sức mạnh của Thiên Đạo mang đi như một lời nguyền vĩnh viễn. Một màn trời bi thương lắng xuống, che dấu đi dấu vết của một tình yêu tan thành mây khói.


