Phía sau trận đấu: Samurai – World Baseball Classic 2026
Không ai bước vào kỳ WBC 2026 này với kỳ vọng thấp hơn hai chữ vô địch. Đó là cái gánh nặng mặc định của Samurai Japan – những kẻ trở về năm 2023 với chiếc cúp WBC thứ hai trong lịch sử, biến mỗi cú đánh, mỗi đường ném của họ thành tiêu đề báo chí, thành hợp đồng quảng cáo chục triệu yên, thành hy vọng của 125 triệu người dân xứ sở hoa anh đào. Áp lực của vinh quang không nằm ở những lời tung hô sáo rỗng, mà ở cái bóng quá lớn của quá khứ: mọi bước chân sai lầm đều bị phóng đại thành sự sụp đổ của đế chế. Các nhãn hàng thể thao, bảo hiểm, thậm chí cả hãng xe Nhật đã ký sẵn điều khoản thưởng hàng chục tỷ yên nếu đội bảo vệ thành công ngôi vương, nên mỗi cú đánh trượt của họ ở trận mở màn không chỉ là mất một run, mà là những con số đỏ bắt đầu nhảy múa trên bảng tính của các nhà tài trợ thoi thóp.
Đêm 8/3/2026 tại Tokyo Dome, cái bóng đó đã đè bẹp họ hoàn toàn. Trận thua 4-3 trước đội tuyển Puerto Rico – kẻ được đánh giá thấp hơn hẳn, mất đi hai ngôi sao pitching chủ lực vì chấn thương trước giải – như một cú tát thẳng vào mặt từng người trong phòng thay đồ. Không ai ngờ, khi Samurai Japan dẫn 3-1 ở hiệp 7, với Shota Imanaga vẫn giữ nhịp độ ném ổn định, lại để lọt lưới 2 run trong hiệp 9, rồi thua run quyết định ở hiệp 12 nhờ một cú đánh lỗi của rookie shortstop Kenta Suda. Tiếng còi kết thúc vang lên, hàng vạn khán giả trên khán đài im lặng như tờ, chỉ còn tiếng ăn mừng của các cầu thủ Puerto Rico vọng lại từ sân cỏ. Đó là thất bại gây sốc nhất của Samurai Japan trong một thập kỷ qua, tới mức những người bán bánh mì kẹp thịt ngoài cổng sân vận động cũng quên mở máy tính tiền.
Phòng thay đồ không có những nụ cười gượng gạo cho báo chí. Đội ngũ quay phim của Samurai Japan – những người đã theo chân đội suốt 6 tháng tập huấn từ những buổi đánh bóng lúc 5 giờ sáng ở Miyazaki đến trận giao hữu với đội bóng địa phương ở Mỹ – vẫn để máy chạy, ghi lại tất cả những gì không bao giờ lên sóng trực tiếp. Không có sự im lặng lịch sự kiểu Nhật. Cựu binh Yuki Saito, 38 tuổi, ngồi bệt dưới sàn, khuỷu tay tựa lên đầu gối, lời nói không giấu giếm sự tức giận: Tụi mình quá tự mãn. Mang cái danh đương kim vô địch vào sân mà nghĩ đối thủ dưới cơ sao? Cú đánh lỗi đó không phải lỗi của Kenta, là lỗi của cả đội vì đã thả lỏng tập trung từ hiệp 6. Ở góc kia, Kenta Suda – chàng trai 21 tuổi lần đầu khoác áo đội tuyển – khóc nức nở, vai run rẩy, trong khi đội trưởng Shohei Ohtani ngồi bên cạnh, xoa lưng anh, nhưng chính Ohtani cũng để lộ cái nhíu mày chưa từng thấy sau trận đấu. Có cả những lời tranh cãi nhỏ giữa huấn luyện viên pitching và ban huấn luyện về việc thay người quá muộn, nhưng không ai nhắc đến từ trách nhiệm một cách mơ hồ – tất cả đều chỉ đích danh sai lầm, dù đau lòng đến mấy. Thỏa thuận ban đầu là tắt máy trước khi cầu thủ bước vào phòng thay đồ, nhưng đêm đó chẳng ai nhớ đến điều đó. Mùi dầu liniment trộn lẫn mồ hôi, tiếng một chiếc gậy bóng chày bị sầm sập đập vào tủ đồ, tiếng nước rơi lộp độp giữa đống khăn tắm ướt sũng – tất cả đều được ghi lại trọn vẹn.
Những thước phim này sẽ không được phát sóng ngay, theo thỏa thuận với đội ngũ sản xuất – chúng là tư liệu cho bộ phim tài liệu hậu trường sẽ ra mắt sau giải đấu, dù lúc này chẳng mấy người hâm mộ hy vọng đội nhà sẽ đi xuống đủ xa để có thể xem trọn vẹn nỗi đau này. Máy quay lia tới chiếc cúp WBC 2023 đặt trang trọng trên kệ gỗ, lớp mạ vàng lấp lánh phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhưng đêm nay không ai dám nhìn thẳng vào nó, rồi lia tới mấy chai nước tăng lực bị vứt vỡ dưới sàn, lia tới đống băng dính thể thao vương vãi trên bàn huấn luyện viên. Đó là thực tế hậu trường không có sự sắp đặt: không câu nói xã giao, không nụ cười che giấu thất bại. Khi người quay phim đi ngang qua bàn của huấn luyện viên trưởng, thấy ông ấy đang xóa dòng chữ Vô địch 2026 trên bảng chiến thuật, thay bằng dòng chữ nhỏ hơn, gai góc hơn: Phải thắng trận tiếp theo.







