Phim Phong Ma Thần: Cái Tô Khất Nhi - FHD

Xem phim mới Phim Phong Ma Thần: Cái Tô Khất Nhi - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Phong Ma Thần: Cái Tô Khất Nhi - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Phong Ma Thần: Cái Tô Khất Nhi - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

83 phút

Quốc gia: Trung Quốc

Đạo diễn: Trần Tụ Lực

Thể loại: Chính kịch, Hành Động, Tâm Lý, Vietsub + Thuyết minh

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Phong Ma Thần: Cái Tô Khất Nhi

Trong những con hẻm tối tăm của kinh thành đổ nát, giữa những tiếng rao hàng me tây và mùi hôi hám của rác rưởi, một gã ăn mày gầy gò da dẻ tàn phai lầm lũi bước đi. Áo quần rách từng mảnh, đầu tóc bù xù, đôi mắt đục ngầu như hai hốt tro tàn. Người ta gọi hắn là Tô Khất Nhi – một cái tên nghe rẻ rách, phù hợp với một thân phận heo hút. Không ai biết, cái tên ấy từng là bóng ma ám ảnh giang hồ, danh hiệu Phong Ma Thần vang danh một thời – Tô Sán, võ trạng nguyên lừng lẫy được cả triều đình kiêng nể.

Hai năm trước, trong một cuộc đột kích định mệnh vào tổng đàn Thiên Môn Giáo, Tô Sán đã đối mặt với kẻ thù tàn nhẫn nhất. Một loại thuốc đặc biệt, pha trộn giữa độc dược và maquyên, đã khiến bản thân người phàm như hắn cũng suýt ngã gục. Mất trí, ký ức tan như mây khói, anh trôi dạt về khu chợ âm u, nơi hai mẹ con Kim Chi và Tiểu Quả – một góa phụ hiền hậu và cô bé mắt to, ngây thơ – đã đem chút cơm nóng, tấm áo cũ ra để cứu vớt.

Cuộc sống lay lắt ấy có tiếng cười trẻ thơ, có bàn tay ấm áp của Kim Chi lau vết thương, có những quả cam ngọt từ Tiểu Quả nhét vào bàn tay vẫn còn lạnh giá. Phong Ma Thần đã chết trong trận chiến ấy, chỉ còn lại một Tô Khất Nhi ngơ ngác, cam chịu. Nhưng sự an yên ấy là thứ Thiên Môn Giáo không cho phép tồn tại. Bí mật về đường tiêu thụ thuốc phiện lớn nhất của chúng đã bị lộ, và kẻ đắc tội lại chính là con bé Tiểu Quả – đứa trẻ duy nhất biết được chuyện trong lúc vô tình. Chúng bắt cóc, chúng dùng mạng sống của Tiểu Quả để đe dọa, để giết người diệt khẩu.

Đêm đó, dưới ánh đèn lèo tèo, Tô Khất Nhi đứng trước cửa nhà trống trơn, tay vẫn còn cầm nửa quả cam tàn. Bỗng nhiên, một cơn đau nhói từ tận sâu đỉnh đầu xộc tới. Không phải thuốc độc lần trước – mà là ký ức. Những đường quyền phong cách đao bản, tiếng ngựa người chốn chiến trận, gương mặt đẫm mồ hôi và máu của chính mình hét lên: Phong Ma Thần!”. Cơn đau ấy không phải để hành hạ, mà là để đánh thức.

Từ trong bóng tối, một người lạ mặt từng bước tiến đến, cười lạnh: “Mày nghĩ một thằng ăn mày như mày cản được Thiên Môn Giáo tao sao? Cái thằng Tô Sán năm xưa đã chết rồi!”. Lời nói ấy, như một tia chớp xé tan màn sương. Tô Khất Nhi từ từ đứng dậy, cúi xuống nhìn đôi tay gầy guộc đầy vết thương cũ. Rồi, một nụ cười khó hiểu nở trên bờ môi gãy nát. “Phải, Tô Sán đã chết. Nhưng… Phong Ma Thần chưa.”

Hắn đứng dậy, không còn lụi cụi. Giai điệu trong người hắn như được hồi sinh – từng thớ cơ từng thớ xương như nhớ lại cách vận hành, đường pháp như được tái tạo. Hắn không cần vũ khí. Tay không, nhưng khí thế vủa bừa bừng , phong lôi cuộn lên từ dưới chân, đánh tan đám tay sai Thiên Môn Giáo như diều đứt dây. Mỗi đòn, mỗi bước, hồn Phong Ma Thần lại hiện ra một chút – kiếm phong như mưa, chưởng lực cuộn phong cách, tỏa ra thứ khí chất khiến quỷ thần phải né.

Nhưng mục tiêu không phải quyền lực. Mục tiêu là Tiểu Quả. Hắn theo dấu đến Hang động bí mật, chứng kiến cảnh tượng khiến lửa giận trong người bùng cháy: đứa trẻ nhỏ bị trói, mắt sưng đỏ vì khóc, nhưng vẫn căm căm nhìn kẻ ác. Thằng đầu sỏ cười vang: “Thằng Phong Ma Thần năm nào? Giờ chỉ còn một con chó hoang!”. Tô Khất Nhi không nói. Chỉ tiến lên, bước chân nhè nhẹ nhưng mỗi bước đều như dẫm lên tim kẻ thù.

Trận chiến đầu tiên, hắn dùng một thức Thiên Môn Giáo từng dạy – nhưng biến thành chí mạng. Tay không đối với đao kiếm, lưng gầy né tránh như ch phospholip. Máu me vung lên, nhưng không phải của hắn. Hắn nhớ ra, nhớ ra mọi thứ: đó là chiêu “Phong Ma Trừ Yêu” mà ngày xưa hắn từng dùng để diệt phe phản loạn. Ký ức cùng sức mạnh trỗi dậy, phối hợp khéo léo. Hắn không chỉ đánh đổ chúng – hắn phá nứt chúng, như gió tan mây.

Khi cuối cùng đứt được dây trói, nhấc Tiểu Quả lên, cô bé run rẩy: “Tô… Tô Khất nhi?”. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu, ánh mắt dịu lại, nhưng phía sau vẫn còn ánh sáng của Phong Ma Thần: “Đừng sợ. Mọi chuyện… đã xong.”

Chuyện chưa xong. Thiên Môn Giáo là bão, cần gió mạnh quét sạch. Nhưng lần này, Phong Ma Thần không hành động một mình. Hắn dẫn đường, cùng quan phủ trung thành vẫn ghi nhớ công lao ngày xưa, cùng dân chúng vừa được cứu, cùng Kim Chi với đôi mắt đẫm nước mắt. Từ bóng tối của một thằng ăn mày, hắn trở thành ngọn đuốc dẫn lối.

Cuộc quét sạch không chỉ là đao kiếm. Hắn dùng kinh nghiệm Phong Ma Thần để lộ diện, vạch trần âm mưu, đánh vào điểm yếu nội bộ. Cuối cùng, tạiđồn trại tổng đàn, khi tên giáo chủ kinh hoàng thốt lên: “Sao mày còn sống?! Phong Ma Thần đã bị ta giết!”, Tô Sán – Tô Khất Nhi – bước tới, phong áo phần phật, mỉm cười: “Ngươi chỉ giết được một cái tên. Phong Ma Thần là một ý chí. Ý chí ấy… chưa bao giờ chết.”

Khi màn đêm buông xuống, hang động ngục tối đổ nát, Tiểu Quả nắm lấy tay hắn: “Con không muốn Tô Khất nhi đi nữa”. Hắn ngước nhìn lên trường ca Tang, gió thổi qua bộ râu quai nón râu xưa cũ chưa hề cạo. “Tô Khất Nhi sẽ ở lại”, hắn nói, “Nhưng đừng quên – có lúc, Phong Ma Thần vẫn cần chạy giữa trời đêm.”

Và thế là, trong giannhà nhỏ của Kim Chi, nơi trước đây chỉ có hai người mẹ con, giờ có thêm một bóng người. Đôi khi, khi trăng sáng, người ta thấy bóng ấy ngồi trên mái nhà, nhìn ra xa, tay vẫn để trên quai xạ, như sẵn sàng cho một cơn gió lớn nào đó – gió của Phong Ma Thần, nhưng cũng là gió của một người cha, một người bạn, một người đã tìm lại mình từ tro tàn.

Thu gọn...