Đêm nào cũng vậy, tiếng thì thào từ phòng thư viện cũ vẳng ra như dao cứa vào xương tủy. Hai chị em – anh Hưng, em Linh – nằm co ro dưới chăn, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Di vật mẹ để lại sau cái chết bí ẩn mười năm trước không phải vàng bạc, mà là thứ kinh khủng hơn gấp ngàn lần: cuốn sổ da nâu bóng nhẫy máu, bìa khắc ba chữ rune rực lửa – Mụ Phù Thủy Gọi Hồn.
Ban đầu, họ tưởng đó chỉ là bản thảo kinh dị mẹ viết dở dang. Nhưng rồi những trang giấy vàng ố tự mở ra lúc nửa đêm, chữ nghĩa nhảy múa như rắn độc, tiếng cười quái dị vọng từ hư không khiến chó trong làng tru lên điên dại. Căn gác xép nơi cất giữ cuốn sổ bốc mùi hôi thối của xác chết ướp, dù họ đã xịt nước hoa khắp nơi.
Phù thủy kêu gọi… – giọng nói của mẹ, thứ giọng Hưng và Linh chưa bao giờ quên được, rít lên từ khe tủ mỗi đêm trăng khuyết. Lời nguyền trong sách thức dậy: bóng ma mẹ hiện hình với đôi mắt trắng dã, tay dài ngoẵng nhỏ máu đen, lê lết quanh giường hai đứa con. Mở sổ ra… Mau lên… – tiếng bà nỉ non như kẻ khát máu, tay gõ nhịp cộc cộc lên gỗ giường – Cho các con biết sự thật về cái chết của mẹ…
Hưng nén run, ôm chặt Linh đang khóc thét. Anh nhớ như in lời thầy tu làng trước khi chết bất đắc kỳ tử tuần trước: Cuốn sổ ấy… không phải để đọc. Là để HÚT linh hồn người sống! Mẹ các cháu không viết nó… BÀ TA CHÍNH LÀ CON MỒI CUỐI CÙNG CỦA PHÙ THỦY KÊU GỌI!
Gió thốc qua khe cửa thổi tắt nến. Trong bóng tối, trang sổ cuối cùng bật mở. Bàn tay xương xẩu thò ra ngoài bìa sách…



