Màn sương vĩnh cửu của vùng Champignon khẽ rùng mình mỗi khi bóng dáng Luna lướt qua những rừng nấm khổng lồ. Người dân thì thào gọi cô là Phù Thủy Nấm – cái tên vừa mang vẻ tôn kính, vừa ẩn chứa nỗi khiếp sợ. Họ bảo Luna có đôi mắt xanh lục như bào tử độc, mái tóc đen dày nhuốm mùi đất ẩm, và đôi tay gầy guộc luôn lấm lem thứ bùn màu tím kỳ dị. Trong căn lều chênh vênh giữa rừng sâu, cô ru mình trong tiếng lửa réo ì ầm, nghiền nát hàng chục loại nấm hiểm để nấu thành những hỗn hợp đặc quánh. Độc dược của cô không giết người – chúng khiến nạn nhân quằn quại trong những cơn đau thấu xương, rồi bất ngờ hóa thành liều thuốc hồi sinh. Kẻ bị rắn tử thần cắn cần một giọt nọc pha rễ nấm cháy; người mắc bệnh dịch hắc áo phải uống thứ bột làm từ mũ nấm lốm đốm xanh. Luna chẳng quan tâm ai sống hay chết, miễn họ trả giá đắt bằng chính lời nguyền họ mang theo.
Rồi một đêm mưa bão, thứ ánh sáng đỏ ngòm xé toạc rừng nấm. Luna thức giấc vì tiếng gào thét không phải của con người – nó vang lên từ một sinh vật bị mắc kẹt giữa vòng vây nấm độc Gliotrix. Khi cô tiến lại gần, chiếc mặt nạ gỗ trên mặt sinh vật đó rơi xuống, để lộ gương mặt giống hệt Luna thời thiếu nữ. Lưỡi hái trên tay sinh vật run rẩy, chỉ vào vết sẹo hình cánh nấm dưới cổ cô – thứ mà Luna luôn nghĩ chỉ là vết bớt tự nhiên. Trước khi ngất đi, sinh vật thì thào: Champignon no Majo… Mẹ đã tìm con suốt 20 mùa bào tử nở…
Sáng hôm sau, cả rừng nấm bỗng biến đổi. Những cây nấm mang hình người mọc lên quanh lều, rễ của chúng xuyên sâu vào đất, như thể đang hút lấy ký ức bị chôn vùi từ lâu. Và Luna – kẻ chưa từng run tay khi pha chế độc dược chí mạng – lần đầu tiên cảm thấy hơi thở của mình nhuốm mùi… hoang mang.







