Đêm định mệnh ám khói lửa đã thiêu rụi tất cả những gì Thẩm Thanh Nhu từng gọi là gia đình. Trong đống tro tàn, ngón tay cô siết chặt mảnh ngọc bội nhuốm máu – bằng chứng duy nhất đeo đẳng cô suốt năm tháng trốn chạy. Người đàn ông mang tên Quân Bất Trì hiện lên trong cơn ác mộng của cô, gương mặt lạnh lùng dưới ánh trăng như lưỡi dao cứa nát trái tim non.
Con đường trả thù không phải cuộc đọ sức tay đôi, mà là màn kịch tình ái đẫm máu. Thanh Nhu đánh đổi cả tuổi xuân để học cách uốn mình thành đóa mẫu đơn kiêu hãnh nhất, một công nương thất lạc đủ sức khiến Quân Bất Trì - kẻ đứng đầu hộ tướng phủ - phải nghiêng mình. Chiếc nhân duyên độc dược được định đoạt giữa tiếng chuông chùa ngân vang: nàng bước vào dinh thự họ Quân với nụ cười trên môi, lòng chất đầy dao găm.
Quân Bất Trì không phải con rối dễ bắt, hắn đẩy nàng vào cuộc tranh đấu ngầm giữa các phe phái trong triều. Mỗi nụ hôn đêm trường thấm vị máu tanh, mỗi cử chỉ ân ái đều là chiêu bài thăm dò. Đến khi Thanh Nhu nhận ra trái tim mình rung động trước kẻ thù không đội trời chung cũng là lúc chuỗi bí mật bắt đầu lộ diện.
Kẻ chủ mưu thật sự giật dây sau màn kịch đẫm máu năm đó không phải họ Quân, mà là lão thừa tướng nắm giữ triều chính – kẻ coi cái chết của gia tộc họ Thẩm chỉ như nước cờ vứt đi. Quân Bất Trì, trên thực tế, là thanh kiếm bị lợi dụng. Mối hận thù chồng lên mối hận thù, buộc hai kẻ từng xem nhau như mục tiêu phải đối mặt lựa chọn:
Trả thù ư? Máu họ Thẩm đã đổ, nhưng nếu Quân Bất Trì gục ngã, vương triều này sẽ chìm vào tay gian thần. Chuộc lỗi chăng? Nỗi đau mòn mỏi suốt tám năm trời không dễ dàng gột rửa. Đêm cuối cùng trước giờ quyết định, Thanh Nhu tự hỏi liệu ngọn lửa thiêu hủy tất cả có đáng để dập tắt tia hy vọng mong manh đang chớm nở giữa cô và kẻ thù-người-tình?







