Thân tàu lướt đi như một mũi nhọn bạc trên đường ray, cột tốc kế lao vun vút, từng cây cột trôi qua như những vạch đen trên phim. Bên trong, không khí lạnh lẽo của máy lạnh phảng phất một mùi hương khó hiểu – mùi thuốc sát trùng cũ hoá ra mùi đất ẩm lạnh. Đó là chuyến tàu cao tốc Thần Tốc, đang chở đầy những kiếp người vội vã về nhà, về công việc, về những cuộc họp mang tên quan trọng. Nhưng trong khoang hạng nhất, giữa sự bình lặng giả tạo ấy, Quỷ Tốc Độ đã thức giấc.
Nó không lẩn ở góc tối gầm ghế, mà bám vào nhịp đập máy móc. Nó tràn vào não người như một cơn đau nhói, giọng thì thầm đầy mỉa mai: Mau hơn... sao không nhanh hơn? Tốc độ là mọi thứ... Tiếng gào khóc của tốc độ còn ngọt ngào hơn tiếng hát ru.... Hành khách – một người đàn ông trẻ, mắt đen như hồ nước sâu, đang bóp chặt tay nắm ghế đến mức trắng bệch – chính là điểm tựa hiện thân đầu tiên của nó. Mỗi đợt sóng Quỷ Tốc Độ ập đến, ngón tay anh ta lại co rúm, những khớp xương nhỏ nhoài dưới làn da trắng như vải liệt khe khẽ nứt ra tiếng lạch cạch đáng sợ, như thể có thứ gì đó đang cố kéo dãn cơ thể anh ra từ bên trong.
Và rồi, nó bắt đầu thao túng. Một tia lửa lóe lên ở bảng điều khiển cảnh báo tốc độ, con số nhảy loạn xạ lên mức nguy hiểm trước khi lụi tắt. Màn hình định vị bỗng lóa lên ánh xanh ma quái, hiển thị những lối rẽ gấp của đường ray sắp tới với tốc độ khiến bất kỳ đầu máy nào cũng phải rùng mình. Quỷ Tốc Độ hét lên từ cổ họng hành khách, giọng đứt quãng, vang vọng khắp toa tàu: Xoay đi... Xoay đi cho mỏi tay! Cho tới khi đường ray quằn quại, cho đến khi bánh xe gào rên... – Nó muốn đoàn tàu lao vào vòng xoáy chết chóc, biến hành trình bình thường thành một vở kịch bi thảm chỉ vì nó thèm ngọt ngào của sự hủy diệt tốc độ.
Trong khung cảnh hỗn loạn xuất hiện tiếng la hét hoảng loạn, Anna – một nữ tu đang trở về sau thời gian suy sụp – cảm nhận một luồng khí lạnh buốt thấm sâu vào xương tủy. Niềm tin đã tan vỡ từ lâu trong cô sau một sự kiện kinh hoàng; giờ đây, với những hiện dị rõ rệt đang bủa vây, một tiếng nói khác – tiếng của chính bản thân cô – reo lên trong đầu: Không thể... Tôi đã không đủ mạnh.... Nhưng rồi, ánh mắt cô tiếp xúc với hành khách đang gào khóc, thấy đôi mắt đen ngòm lấp lánh sự điên loạn không phải của con người. Đôi mắt ấy phản chiếu rõ một thứ đang phủ lên anh ta, thứ đang cào cào nội tâm cô: Quỷ Tốc Độ. Nó không chỉ ở anh ta, nó đang ăn mòn chiếc tàu, đang nghẹt thở mọi người bằng chính sức mạnh tốc độ bị bóp méo. Sự hiện diện ma quái đó như một lưỡi dao vô hình cứa vào niềm tin mong manh của cô, nhưng rồi, chính sự sợ hãi và sự thương hại dành cho người bị thao túng đã khuấy dậy ngọn lửa cuối cùng. Cô bước tới, bước dồn bước trên sàn tàu đang rung chuyển dữ dội, tay nắm chặt cây thánh giá bạc đã nguội lạnh, mắt cô dán chặt vào bản ma không thể thấy được nhưng chực nuốt chửng mọi thứ. Nghi lễ phải thực hiện ngay giữa dòng chảy tốc độ đang trở thành thứ công cụ của địa ngục. Ranh giới giữa môi trường sống và cái chết đang mỏng manh hơn cả lớp kính cửa sổ. Cô sắp đối mặt với Quỷ Tốc Độ, thứ ma quái không cần bóng tối, nó sống chết trong chính nhịp run rẩy của cỗ máy đang lao vun vút này.







