Rắc Rối Tiền Bạc Của Margo (Phần 1)
Cái bụng ngày một lớn lên theo từng tháng, vắt vẻo trên hông cô sinh viên năm ba văn chương đầy tham vọng Margo Millett như một lời đe dọa tàn nhẫn đến sự nghiệp và cả ước mơ gần như sờ được. Sách vở chất thành núi, những trang kế hoạch dở dang hay nằm vương vãi trên bàn giờ thành thứ xa xỉ vô nghĩa. Cái nắng tháng Tám cuối cùng cũng không thể làm khô đi mồ hôi lạnh lùng trên trán Margo khi cô ngồi trong căn phòng ký túc xá chật chội, tay nắm chặt đến trắng bệch quyết định tàn nhẫn: nghỉ học. Chấm dứt. Gián đoạn. Bất kể ý thế nào từ phía gia đình, từ phía cha đứa bé – người đàn ông không bao giờ thực sự hiện diện – hay cả những lời khuyên tốt bụng từ bạn bè, việc trở thành một người mẹ đơn thân, một sinh viên bỏ học, trong một thành phố ngoại ô lạnh lẽo như thế này, không lựa chọn nào khác ngoài sự túng quẫn trắng trợn.
Và túng quện, nó đến thực sự. Khoảnh đầu tiên bước ra khỏi cổng trường đại học như một kẻ tội đồ bị trục xuất, Margo cảm nhận cái rét của thực tế xé toạc da thịt. Tiền mặt trong chiếc ví giấy mỏng manh evaporate như sương sớm. Gì còn lại? Một căn phòng trọ nhỏ xíu, mùi ẩm mốc bám rích vào từng góc tường, một bộ quần áo cũ kỹ vài lần sặc sosa, và một phần bụng ngày càng nặng nề – kỳ sinh nhật thứ hai của nó đang tới gần. Mỗi bữa ăn là một trận chiến với đồng tiền: mì gói rẻ tiền trở thành bạn đồng hành thân thiết nhất, hương vị muối và bột ngột ngắt lặp đi lặp lại khiến cô muốn ói mử. Ánh đèn nhà hàng xóm chiếu qua ô cửa kính mờ đục lúc nửa đêm như ánh mắt lạnh lùng của số phận, nhắc nhở Margo về sự trống rỗng của cái tủ lạnh và cả tương lai. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà gối đầu gối, chiếc sổ tay giấy nhăn nheo mà cô từng viết những truyện ngả ngớn giờ chỉ chứa những con số âm và những liệt kê chi tiêu đáng sợ. Sinh hoạt phí... Chăm sóc tiền sản... Di chuyển... Tiền thuê... – những từ xù xì cứ như đá gào thét vào óc cô. Sự nghiệp nhà văn? Những ý tưởng sáng tạo giờ đây xa vời như một ngôi sao trên bầu trời mùa đông, lạnh lẽo và không thể nào chạm tới khi cái bụng còn réo khát.
Chính trong cái tăm tối nhất đó, khi Margo gần như tuyệt vọng, một bóng người mập mạp, to con và mùi mồ hôi sột soạt như mưa mùa hạ đột ngột xuất hiện trước cửa. Đó là Rocky – cha đẻ của đứa bé trong bụng Margo, người cựu đô vật chuyên nghiệp từng lăn lộn trên võ đài khắp cả nước, từng tạo nên những cú sốc nhận vật khiến khán giả đứng dậy reo hò, và cũng từng dắt díu cô bé Margo nhỏ xíu qua những buổi tập vất vả khi mẹ cô bận rộn. Nhưng giờ đây, ông già đã稍显 xếch xém, những vết sẹo trên mặt như bản đồ kể chuyện một đời hành nghề, và đôi tay gân guốc, sần sùi như mặt đá cuội vẫn còn nguyên sức mạnh mãnh liệt của thời trẻ. Sự xuất hiện của ông bất ngờ đến mức Margo kịp nhìn thấy cả sự bối rối và một chút xấu hổ trong đôi mắt ông. Không một lời hỏi han dài dòng, không một lời xin lỗi muộn màng, chỉ một cái gật đầu cứng đờ, Rocky trao cho Margo một phong thư dày cộp. Con viết lắm, hồi bé, ông nói, giọng khàn đặc như tiếng sỏi đá cọ xát. Người ta thích nghe chuyện của tôi, của cái thế giới ngớ ngẩn này... Con cứ kể đi. Này, con kể hay lắm đó. Ông chỉ bụng cô rồi bước đi, để lại Margo đứng đó với phong thư nặng trĩu, cả trong tay lẫn trong lòng. Tiền bạc? Chỗ đó ông không nói. Nhưng một tia sáng nhỏ nhoi, mong manh như tia nắng xuyên qua lớp mây dày, bắt đầu le lói trong tâm hồn chìm nổi của Margo. Tài năng kể chuyện của cô, thứ tưởng chừng đã bị cám dỗ của đại học quét sạch, giờ đây lại được nhắc đến theo một cách hoàn toàn khác. Không phải cho giải trí nghệ thuật thuần túy, mà là một công cụ, một phi thường chào đời có thể kéo cô, và đứa bé, ra khỏi vực thẳm. Rắc rối tiền bạc vẫn còn đó, nặng trĩu như bụng cô, nhưng lần đầu tiên, một con đường, dù mù mờ và dập dềnh, bắt đầu hiện ra trong bóng tối.





