Phần 1: Bóng tối của Quyền Lực
Thiên Tôn ngự trên ngai băng, ánh mắt lạnh như dao găm phủ sương. Phản nghịch là cái chết – lời răn ấy khắc vào xương tủy vạn chúng sinh. Vạn năm trước, hắn giật dây trận chiến Tru Tiên Đài, để bàn tay ngoại tộc chém xuống đầu cháu ruột mình – Long Hàm, kẻ mang trong huyết quản cả máu Rồng lẫn Thiên Tộc. Chỉ vì một chữ Nghi! Thế giới này chưa bao giờ biết sự thực: Đứa trẻ ấy khi chết đi, trong tay vẫn nắm chặt viên ngọc bội – tặng vật sinh nhật từ ông ngoại độc ác.
Phần 2: Luân Hồi Như Dao Cữa
Vạn năm sau, Long tộc chấn động khi thiếu chủ tái sinh nơi huyệt mạch Vĩnh Cửu. Thân thể hắn bất tử, nhưng ký ức vụn vỡ như gương vỡ đáy hồ. Lần này, giữa lúc Thiên Tôn toan tính đưa Anh Lạc – chiến thần trung thành đã đầu thai lần thứ tư – làm gián điệp, Long Hàm bỗng chủ động dâng lễ cầu phong Hộ Pháp. Hắn cười như gió mùa xuân ấm, ném thanh kiếm Tru Tiên vào hồ nước đóng băng: Rồng Ngậm Ngọc Quý Thuở Nào Về? Ngậm lâu quá... hóa đá rồi đấy, Anh Lạc.
Phần 3: Tình Yêu Giữa Lưỡi Gươm
Anh Lạc bước vào Long tộc với sứ mệnh bủa lưới, nào ngờ gặp phải cuộc vây thành bằng tơ lòng. Long Hàm đổi chiến thuật: Hắn không đối đầu, mà cắm rễ tình cảm từng ngày. Mưa đêm nào, hắn đứng trước phủ nàng chống gậy, thả tập thư pháp viết từng chữ Anh; nắng ban mai lại nhẫn nại dạy bầy cá nhỏ trong hồ hát khúc Rồng Ngậm Ngọc Quý.... Bao âm mưu dần tan chảy dưới thứ tình cảm chân thành không vụ lợi ấy.
Phần 4: Giọt Nước Mắt Thần Linh
Khi Thiên Tôn phát hiện Anh Lạc đã thực sự xiêu lòng, hắn điên cuồng thi triển Cửu Thiên Phong Thần Ấn. Từ khoảnh khắc Anh Lạc mất thần lực, Long Hàm liên tục dùng chính huyết mạch nuôi nàng sống. Đêm cuối trước khi lên Tru Tiên Đài, hắn ôm nàng run rẩy trong lều tuyết: Vạn kiếp sau, nhớ tìm ta bằng câu hát ấy... Rồng Ngậm Ngọc Quý Thuở Nào Về.
Phần 5: Vết Xé Không Gian
Kết cục vẫn là bánh xe định mệnh trớ trêu. Anh Lạc chứng kiến Long Hàm lại tự đâm kiếm vào tim trên chính lầu cao năm xưa. Nhưng lần này, ánh mắt hắn không oán hận, chỉ nhẹ thả vào không trung viên ngọc nhuốm máu. Vạn năm cô độc, nàng lang thang khắp Tam Giới, gõ vào từng khe nứt thời gian mà gọi tên. Đôi khi giữa cơn mộng du, tiếng hát vọng về như khói sương:
>Rồng ngậm ngọc quý thuở nào về?
Vạn trượng gông xiềng... cũng không nguôi
Chỉ sợ kiếp sau không gặp được
Ai thay người buộc tóc lược thơm...







