Phim kể về mối liên kết bền chặt giữa một nam nhà sản xuất âm nhạc người Nhật từng rất tài năng nhưng bị đuổi khỏi ngành sau khi gây ra rắc rối trong quá khứ, và bảy thực tập sinh “đội sổ” của một công ty giải trí nhỏ ở Hàn Quốc. Họ cùng nhau vượt qua khác biệt về thế hệ, quốc tịch và những thất bại cá nhân để theo đuổi giấc mơ tỏa sáng trong ngành công nghiệp K-pop đầy cạnh tranh.
Nam nhà sản xuất này, Kenji, từng là cái tên được săn đón nhất dòng nhạc J-pop indie những năm 2010, với hàng loạt bản hit phối hợp độc đáo giữa shamisen truyền thống và trap hiện đại. Nhưng một đêm năm 2018, tại lễ ra mắt comeback cho nhóm nữ top 1 Nhật Bản, anh bất ngờ lên cơn hoảng loạn trên sân khấu, phá hỏng toàn bộ buổi diễn. Công ty quản lý nhanh chóng đổ hết lỗi cho Kenji, vu cáo anh lạm dụng chất kích thích, đẩy anh vào danh sách đen của toàn ngành giải trí xứ mặt trời mọc. 5 năm sau, anh sống ẩn dật, làm việc tại một cửa hàng tiện lợi ở Itaewon, từ chối mọi lời mời làm việc cho đến khi gặp Park, CEO của công ty giải trí nhỏ bé DSP – một cựu quản lý đường phố mới gom đủ vốn mở công ty 2 năm trước.
Bảy thực tập sinh của DSP là những người mà cả ngành đều coi là rác của K-pop: Jiho, 24 tuổi, đã làm trainee 6 năm, từng bị công ty Big 3 đuổi vì thiếu thần thái; Taehyun, cựu vận động viên taekwondo bị chấn thương đầu gối, chỉ biết nhảy những bài choreography đơn giản; Mina, con lai Nhật-Hàn, bị trêu chọc về giọng nói lơ lớ suốt 3 năm làm trainee; còn 4 người còn lại là những bạn trẻ có giọng hát tốt nhưng thiếu kỹ năng sân khấu, hoặc nhảy cực giỏi nhưng hay quên lời. Họ tập luyện trong một căn phòng bé bằng cái garage, gương vỡ một góc, máy lạnh hỏng từ mùa hè năm ngoái, dorm nằm trong tầng hầm một khu chung cư cũ ở Guro-gu, mỗi tháng chỉ được phát 50.000 won tiền tiêu vặt.
Khi Kenji bước vào phòng tập lần đầu, không ai tin một người hỏng như anh có thể giúp họ. Jiho còn đập cốc nước xuống bàn: Một ông Nhật già bị đuổi khỏi nghề, dạy bọn em làm sao thành sao hả? Kenji không giận, chỉ lẳng lặng mở chiếc laptop cũ, phát cho họ nghe bản demo anh mới phối lại từ ca khúc debut mà công ty ép họ hát: bản gốc là EDM sến súa, anh cắt bỏ phần điệp khúc rác, chèn vào đoạn melody shamisen mềm mại, rồi chia phần hát riêng cho từng người – ngay cả Taehyun cũng có một đoạn rap kể về những ngày tháng tập taekwondo bị chấn thương, thay vì phải nhảy những bước nhảy cật lực.
Những ngày sau đó, sự khác biệt thế hệ dần phai nhạt: Kenji không hiểu được tại sao bọn trẻ lại thích quay video TikTok 15 giây, bọn trẻ cũng lắc đầu chịu thua khi anh nhắc đến ban nhạc X Japan huyền thoại. Nhưng họ ngồi quây quần ăn onigiri Kenji tự làm sau mỗi buổi tập khuya, anh dạy Mina cách phát âm âm ㄹ của Hàn bằng cách so sánh với âm tương đương trong tiếng Nhật, bọn trẻ dạy anh tạo tài khoản Instagram để đăng những đoạn clip tập luyện ngắn thu hút fan nhỏ lẻ. Sự khác biệt quốc tịch cũng tan biến khi Mina đón sinh nhật, Kenji tặng cô bé một chiếc kanzashi (cài tóc truyền thống Nhật) mà mẹ anh từng dùng, nói: Em không cần phải chọn giữa Nhật hay Hàn, cả hai đều là một phần của em, và đó là thứ làm em đặc biệt.
Chuyện về Sân Khấu Ước Mơ – một sân khấu indie nhỏ xíu ở Hongdae, nơi chỉ những nghệ sĩ chưa ai biết được biểu diễn, nhưng là nơi khởi nghiệp của hàng loạt nhóm K-pop top đầu hiện nay – được Kenji nhắc đến lần đầu trong một đêm mưa, cả nhóm ngồi dưới hiên cửa hàng tiện lợi ăn mì gói. Anh nói, 15 năm trước, anh từng đứng ở đó với tư cách keyboard player cho ban nhạc indie đầu tiên, bàn tay run rẩy khi cầm micro, nhưng cảm giác đứng trên sân khấu ấy là thứ anh nhớ nhất suốt 5 năm ẩn dật. Công ty nói bọn mày cần bán 10.000 bản single debut mới được perform ở đó. Tao không quan tâm bán được bao nhiêu, tao chỉ muốn cùng bọn mày đứng trên Sân Khấu Ước Mơ một lần, dù chỉ là 5 phút. Từ hôm đó, Sân Khấu Ước Mơ trở thành mục tiêu chung, không phải là giấc mơ xa vời thành ngôi sao triệu fan, mà là một lần được đứng ở đó, hát cho những người thực sự lắng nghe nhạc của họ.
Họ gặp đủ thất bại: buổi showcase đầu tiên bị hỏng âm thanh, Jiho quên lời giữa chừng, cả nhóm bị khán giả la ó; có tin đồn công ty DSP sắp phá sản, 3 trainee khác định bỏ cuộc, Kenji đã đưa ra cuốn sổ ghi chép cũ từ thời làm việc, trang đầu là bản demo đầu tiên của anh bị 30 hãng đĩa từ chối, trang cuối là giấy tờ công ty vu khống anh năm ấy. Thất bại không phải là kết thúc, là để biết mình cần sửa gì. Tao đã thua một lần, giờ tao không muốn bọn mày phải thua nữa.
Cuối phim, họ không trở thành siêu sao ngay lập tức, không ký được hợp đồng với hãng đĩa lớn. Nhưng họ bán được 10.000 bản single, đứng trên Sân Khấu Ước Mơ trong một đêm mưa tháng 11, khán giả chỉ có 200 người, nhưng tất cả đều hát theo ca khúc của họ. Kenji đứng phía sau cánh gà, tay cầm cốc bia, nước mắt chảy dài – lần đầu tiên sau 5 năm, anh cảm thấy mình xứng đáng đứng ở đó, cùng những đứa trẻ mà người đời gọi là đội sổ, nhưng anh biết, họ là những nghệ sĩ thực thụ.





