Mai nhét chiếc nhẫn cưới vào túi quần jean rách, ngón tay còn hằn vết đỏ từ chiếc nhẫn kim loại nặng nề. Đã ba tháng kể từ cú tông đầu với chiếc xe tải chở rượu say, chồng và con trai sáu tuổi của cô ra đi trong tích tắc, để lại cô một mình với căn nhà trống rỗng và nỗi đau cứa vào ruột gan mỗi sáng thức dậy. Cô nghỉ việc y tá cấp cứu, bán hết đồ đạc, lái chiếc 4WD cũ kỹ từ Melbourne lên vùng Outback phía Tây Úc, định đi bộ một mình mười ngày giữa bụi rậm, không điện thoại, không liên lạc, xem mình có thể chịu đựng được đến đâu trước khi nỗi buồn nuốt chửng hoàn toàn.
Ngày đầu tiên gió thổi mùi tinh dầu bạch đàn nồng nặc, cô tìm được hố nước ngọt, thấy đàn dingo liếc nhìn từ xa, lần đầu tiên sau ba tháng cô cảm thấy ngực nhẹ nhõm một chút. Nhưng sang ngày thứ tư, khi đang lục lọi đống bụi spinifex tìm quả bush tomato chín, cô thấy một chiếc ủng da nửa chôn dưới đất đỏ. Kéo lên, mùi xác thối nồng nặc xộc vào mũi: bên trong là bàn chân người đã phân hủy một phần. Cô suýt nôn thốc, lùi lại, lưng đập vào thân cây ghost gum trắng xóa. Trên vỏ cây, có những ký tự khắc nham nhở, sâu tới gỗ trắng: Săn mạng (Đỉnh Cao Sinh Tồn).
Từ lúc đó, cô không còn một phút giây yên ổn. Bình nước 2 lít của cô bị đổ sạch khi cô đi vệ sinh tầm năm phút, lốp trước bên trái của xe bị cắt toạc nhưng không hoàn toàn, khiến cô không thể lái đi, van lốp dự phòng cũng bị lấy mất từ lúc nào. Mỗi đêm, cô nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng xung quanh lều, tiếng lách cách của đá cuội bị ném vào vách lều, tiếng cười khàn khạn vọng từ bóng tối. Một lần bật đèn pin kịp lúc, cô thấy một bóng người cao gầy trong áo sơ mi xanh rêu phai màu, đội mũ rộng vành, đứng cách lều chưa đầy ba mét, tay cầm súng săn cũ.
Ngày thứ tám, cô lang thang tìm đường về trạm kiểm lâm thì vô tình dò được một căn chòi gỗ bỏ hoang. Bên trong dán đầy bản đồ vùng Outback, mỗi điểm đánh dấu bằng dấu X đỏ, bên cạnh đều viết cùng một dòng chữ: Săn mạng (Đỉnh Cao Sinh Tồn). Dưới chân giường có cuốn sổ da cũ, trang giấy ố vàng viết đầy nét chữ nguệch ngoạc. Gã đàn ông đó từng là lính đặc nhiệm, ba mươi năm trước điên loạn sau trận đánh, bỏ lên vùng hoang dã này sống ẩn dật, tự xưng là kẻ quản giữ vòng tuần hoàn sinh tồn nơi đây. Gã target những người như cô: đang đau buồn, mất phương hướng, tin rằng chỉ khi bị đẩy đến giới hạn cuối cùng, con người mới bộc lộ bản chất thật. Gã chọn cô vì trước khi cô đến, gã đã theo dõi căn nhà bỏ của cô ở Melbourne suốt hai tuần, biết hết câu chuyện mất chồng con, biết cô sẽ một mình lên Outback. Gã đã giết hơn mười người trong hai thập kỷ qua, cảnh sát dò tìm năm lần chẳng tìm thấy dấu vết, vì gã biết cái bụi rậm này như lòng bàn tay, uống nước từ rễ cây, ăn nhộng côn trùng sống để tồn tại.
Mai không phải chuyên gia sinh tồn, nhưng cô là y tá, từng học sơ cứu vết cắn rắn hổ mang, biết tìm nước bằng cách quan sát đàn kiến đen di chuyển. Cô dùng đinh lều nhọn hoắt làm vũ khí, buộc dây thừng quanh lều làm bẫy, ngủ với một tay luôn nắm chặt dao rọc giấy gỉ sét. Có buổi chiều, cả đàn ve sầu bỗng im bặt, không một tiếng động, cô biết gã đang ở rất gần. Cô cầm gậy gỗ cứng quay lại, thấy gã đứng trên tảng đá lớn, tay chỉ vào dòng chữ khắc trên cây rồi biến mất vào đám bụi rậm dày đặc.
Cơn giận trào lên trong cô, thay thế nỗi đau tan nát. Con trai cô từng nói: Mẹ là người mạnh nhất thế giới, mẹ làm được mọi thứ. Cô cầm lấy chiếc súng săn gã để lại trong chòi, lao ra hướng theo dấu chân gã. Cô đi bộ về trạm kiểm lâm cách đó 20 cây số, giày rách nát, môi nứt toạc máu, nhưng vẫn nghe tiếng bước chân theo sau, tiếng thở dốc của gã vọng lại qua khe núi. Đến một hẻm hẹp, cô dừng lại xếp những tảng đá lớn ở mép vách, chờ đợi. Khi gã xuất hiện, cô đẩy đá, gã ngã xuống vách, nhưng không chết. Gã cười, ho ra máu, nói: Cô nghĩ mình thắng rồi? Cái này là Săn mạng (Đỉnh Cao Sinh Tồn). Chỉ có một kẻ sống sót bước ra thôi. Cô dùng đá đập vào đầu gã, lấy súng, bỏ đi.
Khi đến trạm kiểm lâm, cô quay lại nhìn vùng Outback mênh mông, không gian đỏ rực dưới ánh hoàng hôn, thấy một bóng người đứng trên đỉnh đồi, nhìn chằm chằm vào cô. Trò chơi chưa kết thúc.







