Chương 3: Sát Nhân Giấu Mặt - Tiếng Sói Trong Lồng
Sợi dây thép ngâm đêm se lạnh như rắn cắn vào da thịt, Maya cảm thấy cái bóng của Sát Nhân Giấu Mặt không chỉ bao trùm cơ thể cô mà còn nuốt chửng cả suy nghĩ. Bị trói, không phải chỉ tay chân, mà là cả dòng chảy tự nhiên của sự tồn tại, cô và ba bóng người xa lạ kia bị ném vào một không gian méo mó, nơi thời gian như sắp vỡ và sự sống chỉ là cơn co giật chờ chết. Ba cái bóng khác, một nam, hai nữ, cũng quằn quại trên sàn bê tông lạnh lẽo dưới ánh đèn vờn vàng mệt mỏi, ánh mắt căng thẳng như dây đàn chuẩn bị đứt. Va chạm không thể tránh khỏi – đúng như một định luật vật lý trong cái cõi chết tiệt này – không phải là va đập vật lý, mà là sự va quệt thô ráp của những thân phận ràng buộc bởi cùng một sợi chỉ duy nhất: sự chết. Sát Nhân Giấu Mặt đứng đó, im lặng như một bức tượng bằng tối, chỉ đôi mắt trắng ngả dưới bóng mờ của chiếc mũ len tua rua lặng lẽ quét dò qua từng khuôn mặt terrified.
Cái không khí bùng nổ bằng một tiếng thì thét cắt ngang, giòn tan trong lặng như tờ. Một trong hai người phụ nữ, tóc tai bù xù, mắt trợn trừng, gào lên bằng một giọng khàn đặc, giống mùi máu tanh: Cản nó lại! Cắn nó đi! Tại sao không cắn nó? Giọng ấy không phải cầu xin, mà là một lời nguyền, một khát vọng chết chóc được đáp ứng. Người đàn ông cứng đờ, cơ bắp săn chắc co rúm lại như tảng đá nóng bỗng bị tạt nước lạnh. Anh ta hú lên, một tiếng gầm từ cổ họng, không phải vì sợ, mà vì một sự thức tỉnh chậm chạp như mầm non vươn lên từ tro tàn. Anh ta giằng co với sợi dây trói, gân xanh nổi lên, mắt đỏ ngầu nhìn về phía Sát Nhân Giấu Mặt, nhưng ánh mắt ấy không chỉ thù hận. Có một thứ gì đó khác, sâu hơn, cũ kỹ. Maya nhìn chằm chằm vào đôi tay dài, thô ráp của tên sát nhân, thấy đôi tay ấy siết chặt một thứ gì đó trong túi áo. Một cái móng? Một chiếc răng? Hay thứ gì đó thuộc về cô? Cái nhìn của cô chạm đến ánh mắt đục ngầu của người phụ nữ còn lại. Người phụ nữ ấy không khóc, không hét. Chỉ run rẩy, co ro vào góc tối, và đôi mắt nhìn Sát Nhân Giấu Mặt không phải sợ hãi, mà... nhung nhớ? Maya cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Nhớ? Như thế nào? Với thứ quái vật đang định giết họ?
Sát Nhân Giấu Mặt bước tới. Mỗi bước chân đều đều như nhịp trống tang, không hề run. Giọng nói từ sau chiếc khẩu trang vải dày đặc vang lên, méo mó như tiếng mương cống vỡ, lạnh lẽo như sương giá muộn thu: Hẹn ngày... Một buổi... quà sớm... Câu nói cắt đứt những tiếng gào thét ngắn ngủi. Va chạm cuối cùng ấy không phải một cuộc chiến vật lý ồn ào. Nó diễn ra trong cái lặng đến nghẹt thở. Maya thấy cái đầu người phụ nữ tóc rối chạm vào vai Sát Nhân Giấu Mặt, một cái chạm nhẹ như cánh ve vã, nhưng lại nặng trĩu nỗi ám ảnh. Gió từ cửa sổ hở thổi vào, mang theo mùi đất ẩm và hơi thối. Một mùi quen thuộc đến xót xả. Maya cố gắng nhớ, nhớ nơi nào... Nhưng cỗ máy ký ức của cô như cột điện bị sét đánh, tối om, chỉ còn lóe lên những tia lửa nguội lạnh: một vết xước dài trên xương quai xanh, hình ảnh một đôi mắt đang cười trong bóng tối, tiếng thì thầm vào buổi trưa hè ngái ngủ... Phải rồi! Một cái cào nhỏ, một vết xăm hình bọ cánh cứng ngay dưới khuỷu tay trái của Sát Nhân Giấu Mặt, lúc nó giơ tay lên để... Maya không nhớ đã giơ tay làm gì, chỉ cảm thấy tay mình như tự động vươn về phía chiếc cào nhỏ ấy, như con đom đóm tìm ngọn lửa vô hình. Cái chạm, dù chỉ bằng cổ tay trói trên cổ tay, đủ để truyền đi một dòng điện shocks, đủ để Sát Nhân Giấu Mặt khựng lại một giây, đủ để tất cả những cái bóng kia cùng ngước lên nhìn Maya, không còn với vẻ mặt người xa lạ bị nhấn chìm trong ngọn lửa sợ hãi chung, mà với ánh mắt nhận ra một điều kinh hoàng. Sự thật phơi bày không bằng lời nói, mà bằng sự run rạo cộng đồng, bởi những ký ức xích lại thành một dải lụa giằng xé. Họ không còn là những người xa lạ. Từ lâu rồi. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, dưới sự hiện diện lặp đi lặp lại của cái bóng Sát Nhân Giấu Mặt, họ là những mảnh vỡ của một bức tranh kinh hoàng đang cố gắng ráp lại không nên, không thể, với nỗi nhận thức tàn nhẫn rằng, có thể chính họ đã từng góp phần vẽ nên những vết nứt đó, có thể chính họ đã từng... quen nó. Người quen quen như máu loang. Người quen quen như cái chết. Người quen quen... như Sát Nhân Giấu Mặt đang đứng ngay trước mắt, quan sát từng phản ứng xác thịt của những nạn nhân cũ.







