Cơn đau đầu như dao cứa, cổ họng rát lửa. Anh mở mắt, thấy trần nhà trắng toin, sổ sách dày chất lũy quanh giường. Bối rối, anh lao vào phòng tắm. Thấy gương phản chiếu một gương mặt non nớt, đầy tì vết, đồng phục xanh trắng rộng thùng thình cho thấy thân hình nhỏ con. Ngón tay, thô ráp và xương xẩu ngày xưa giờ lại thon gấp, những nếp nhăn quanh mắt biến mất. Anh giật mình: Tôi... là ai? Mày là thằng nào? Cú sốc ập đến như sét đánh. Là Sát Thử Đi Học – gã sát thủ tàn độc từng khiến cả thế giới rợn người, giờ thành một thằng nhóc 13 tuổi con trai, sa thải tận gốc từ lính đánh thuê về thành học sinh cấp hai.
Sát Thử Đi Học không phải là kế hoạch. Đó là lệnh bất đắc dĩ. Anh, Tên Nguyền Lửa, huyền thoại trong giới đen, ngã xuống sau vụ ám định thất bại – không phải do đối thủ, mà bởi một thảm kịch ngớ ngẩn nhất: tai nạn xe hơi. Thay vì chết, anh bị vứt cả 39 năm tuổi đời, ép vào thân xác mới ngây ngô. Tổ chức của anh, Bóng Đêm, không bỏ sót hàng hóa lỗi. Họ ra tối hậu thư: Hoàn thành nhiệm vụ cuối – hoặc chúng tôi sẽ tháo rời cậu nhóc thành từng mảnh. Thế là, Sát Thử Đi Học. Tên sát thủ máu lạnh biến thành học sinh tên Minh, phải chui vào lồng sắt tên là trường cấp hai.
Sát Thử Đi Học là cuộc chiến kép: với sách vở và với bản năng giết chóc. Hằng ngày, anh vật lộn với bảng cửu chương. Con số dance trong đầu, anh nhớ từng đường đạn chiến thuật nhưng quên lối giải phương trình bậc hai. Giờ ra chơi, tiếng cười huyên náo làm anh nhức óc. Một tên đần ở lớp xô nhẹ vai – phản xạ khiến anh khóa cổ tay nó, lực xé muốn gãy xương. Đúng là đồ vô dụng, – anh gầm lên trong đầu trước khi nhận ra sự nguy hiểm. Anh phải nhồi nhét lòng thù hận vào góc tối, nín thở để làm trò của môn Toán, Lý mà không dùng vũ khí nào ngoài cây bút chì.
Sát Thử Đi Học không chỉ đi học. Nhiệm vụ: theo dõi mục tiêu mới – một giáo viên bị nghi làm gián điệp, ẩn náu trong trường. Để Sát Thử Đi Học tiến gần, anh phải giấu kỹ lưỡng dấu ấn đi trước. Anh giả làm học sinh thiểu năng, dễ bắt nạt, khiến tên đám lớp cười nó thô lỗ thường xuyên trêu chọc. Nhưng mỗi khi bị túm tóc, bản năng sát thủ trong anh rực cháy. Anh chịu trận, chờ đợi giây phút đầu óc trống rỗng rồi tung một cú đá ngẫu hứng – chính xác với kẻnh gãy xương khớp gối. Một nhát vậy đủ khiến cả lớp im lặng, nhưng Sát Thử Đi Học lại phải giả vờ khóc lóc vì bị bắt nạt, lòng dạ dằn vặt vì đã lỡ tay. Kiểm soát, – anh thì thầm, Kiểm soát là vũ khí lớn nhất.
Sát Thử Đi Học là màn kịch khốn đốn. Vừa phải học cách giao tiếp với bạn học mới, miệng lưỡi sảo quế mà trong đầu luôn suy nghĩ phương án tiêu diệu hiệu quả nhất. Khi cô giáo xinh đẹp dùng giọng ngọt ngào giảng bài, anh nghĩ cách... chế bạo người nó trong một ngõ hẻm tối. Khi bố mẹ mới nhờ anh đi mua vở, anh nhẩm tính đường đi của kẻ địch sao cho tối ưu nhất. Sát Thử Đi Học đang mắc kẹt giữa hai thế giới: nơi đây là lò luyện ngây thơ, nơi kia là môi trường tàn ác anh từng thống trị.
Và bóng tối luôn rình rập. Bóng Đêm gửi manh áo bí mật, dặn dò qua tin nhắn ẩn: Chúng tôi biết mọi thứ. Mất khẩu trang, mất mục tiêu, mất cả cậu nhóc – không cần đếm xu. Sát Thử Đi Học giờ đây không chỉ đối mặt với áp lực học hành. Anh phải làm nhiệm vụ trong khi che giấu đôi mắt lang của sát thủ sau lớp kính cận, và quan trọng hơn, phải tồn tại như một đứa trẻ bình thường... để rồi sống sót trở thành Sát Thử Đi Học. Cuộc sống ngược đời ấy vừa đau đớn, vừa đau đáu một manh mối nghi ngờ: tai nạn xe có phải ngẫu nhiên? Có ai nào trong trường, đang nhìn anh bằng con mắt lạnh lùng của một đồng nghiệp cũ? Câu trả lời nằm đâu đó trong trang giấy vở dày cộm, hay trong góc khuất hành lang trường cấp hai nơi một sát thủ máu lạnh phải... đi học. Sát Thử Đi Học – hành trình điên rồ của tên sát thủ giữa bối cảnh ngây thơ nhất, bắt đầu từ đây.







