Bốn năm, Rafik đếm từng bước chân trong căn phòng bé hẹp, mỗi ngày là một lớp bụi phủ lên tâm trí. Cánh cửa sắt lạnh lùng mở ra, ánh sáng ban ngày chói lòa khiến anh phải nheo mắt. Nhưng điều anh nhìn thấy không phải tự do đơn thuần, mà là một ngọn núi xa xôi, hiện ra trong ý nghĩ như một lời thề chưa thực hiện được.
Khi đứng trước mặt đứa con trai nhỏ bé - cậu bé đã lớn lên trong những bức thư, trong những câu chuyện qua điện thoại đứt quãng - Rafik biết mình không còn là người cha trong ký ức đơn sơ của con. Anh muốn gì hơn cả tất cả: được nhìn đôi mắt trẻ thơ đó mở to ra trước quy mô của thiên nhiên, được nghe tiếng reo vui giòn tan khi chạm vào những tảng đá cổ kính, được thấy sự lấp lánh của một dòng suối trong hang đá mà anh từng một mình khám phá thuở còn trẻ.
Vậy là, thay vì trở về cuộc sống ồn ào phía dưới thung lũng, họ bắt đầu hành trình. Đi bộ từng bước trên con đường mòn được tạo nên bởi bàn chân của muôn loài, Rafik dạy con trai cách lắng nghe tiếng gió trong các lùm cây, cách nhận biết dấu chân trên đất mềm, cách đọc được câu chuyện của một tán cây cổ thụ. Mỗi bước leo, mỗi nhịp thở dưới không khí trong lành, đều như gột rửa phần nào sự gò bó và xa cách của những năm tháng vừa qua.
Đỉnh núi không phải là cái đích cuối cùng. Điều quan trọng là họ đã cùng nhau vượt qua. Khi đứng trên sườn dốc nhìn ra toàn cảnh những dãy núi phía chân trời, Rafik siết nhẹ tay con trai. Trong khoảnh khắc đó, với làn gió mát rượi và tầm mắt vô tận, anh không còn là người đã đi tù. Anh chỉ là một người cha, đang dẫn lối cho đứa con nhỏ của mình bước vào một thế giới rộng lớn hơn, một thế giới mà không bức tường nào có thể vây bọc nổi. Sau Rặng Núi, họ không tìm thấy sự trả thù hay thanh bình rõ ràng. Họ lại phát hiện ra một tình cảm nguyên bản, được đánh thắng bằng đôi chân mệt nhoài và những trái tim vẫn còn đập rộn ràng trước vẻ đẹp nguyên thủy.







