Trailer

Phim Señorita yêu dấu của tôi Vietsub - HD

My Dearest Señorita

Xem phim mới Phim Señorita yêu dấu của tôi Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Señorita yêu dấu của tôi Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Señorita yêu dấu của tôi Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

116 Phút

Quốc gia: Tây Ban Nha

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

An sinh ra trong một gia đình Công giáo truyền thống ở khu phố cũ Quận 4, nơi mỗi sáng Chủ nhật cả nhà đều mặc đồ chỉnh tề đi lễ, mẹ nhắc đi nhắc lại rằng con gái thì phải biết giữ gìn, sau này lấy chồng tử tế, sinh con đàn cháu đống là phúc phần. Tủ kính phòng khách luôn trưng bày bộ sứ cưới của bố mẹ, cái nào cũng nhẵn bóng vì lau chùi quá kỹ, còn bố thì suốt ngày nhắc An học hành chăm chỉ để thi vào trường điều dưỡng, nghề này ổn định, dành cho con gái là hợp nhất.

Năm An 17 tuổi, đau bụng dưới triền miên mấy tháng trời. Mẹ dẫn đi hết thầy lang này đến bà bói nọ, ai cũng bảo khí huyết ứ trệ, uống mấy thang thuốc bắc là khỏi. Mãi đến khi cơn đau quằn quại đến mức An ngất đi, bố mẹ mới dám chở lên bệnh viện Chợ Rẫy. Bác sĩ làm siêu âm, rồi chụp CT, gọi bố mẹ vào phòng trước, rồi mới bảo An vào. Giọng bác sĩ nhẹ nhàng: Cháu có thể tìm hiểu về tình trạng là người liên giới tính, cụ thể là hội chứng không nhạy cảm hoàn toàn với androgen. An ngơ ngác, chẳng hiểu gì, về nhà lén dùng cái Nokia cũ của bố google, đọc xong ngồi khóc ròng trong nhà vệ sinh, xóa sạch lịch sử tìm kiếm.

Tin này như quả bom đánh sập cái gia đình vốn dĩ im lặng. Mẹ khóc liêm rêm mấy ngày, bố thôi không nói chuyện với An, chỉ dặn đi dặn lại: Đừng nói với ai hết, kẻo hàng xóm người ta cười, gia đình mất mặt. An cảm thấy mình như cái gai giữa hai bố mẹ, bỏ học mấy tuần, nhốt mình trong phòng, vẽ lung tung vào cuốn sổ tay cũ: toàn những hình thể không có đường cong cố định, không chia ra nam hay nữ.

May mà đứa em họ hơn An hai tuổi, lén đưa cho số điện thoại của một trung tâm cộng đồng dành cho người LGBTQ+ ở Phú Nhuận. An lần đầu đi vào một chiều thứ Bảy, mặc áo hoodie trùm đầu, run lẩy bẩy. Gặp anh Tuấn, 30 tuổi, người chuyển giới nam làm việc ở đó, anh không ép An nói gì, chỉ đưa cho cốc sữa đậu nành nóng, bảo: Mày không cần phải gọi mình là gì hết, cứ là chính mày là được. Từ hôm đó An đi mỗi tuần, tham gia nhóm hỗ trợ cho người liên giới tính, nghe chuyện của những người giống mình, mới biết mình không hề đơn độc. An cắt tóc ngắn cua, nhuộm xanh đen, bỏ hẳn váy áo, mẹ la hét om sòm, vứt quần jeans của An ra cửa sổ, An nhặt lên, không nói một lời.

Để có cớ đi ra ngoài mỗi tuần vài tiếng, An đăng ký lớp học tiếng Tây Ban Nha ở một trung tâm nhỏ gần trung tâm cộng đồng. Cô giáo dạy lớp là Marta, 26 tuổi, người Granada, tóc xoăn nâu bồng bềnh, lúc nào cũng đeo đôi bông tai khoen nhỏ, túi áo luôn để sẵn gói kẹo turron Tây Ban Nha. An ngồi bàn cuối, suốt ngày im thin thít, Marta để ý cuốn sổ vẽ của An, một hôm sau lớp hỏi thăm, không phán xét, chỉ bảo: Tranh của em đẹp lắm, nhìn cơ thể theo cách rất riêng. Đó là lần đầu tiên có người khen An không vì điểm số hay vì ngoan ngoãn.

Marta dần giữ lại sau lớp để nói chuyện, lâu lâu đưa cho An mấy món nhỏ: cái sticker vũ công flamenco, gói nhụy hoa nghệ tây, mảnh giấy ghi para la chica de los dibujos (gửi cô gái hay vẽ). Một hôm, An lên cơn hoảng loạn trong nhà vệ sinh trung tâm, vì mẹ gọi điện mắng xối xả chuyện Tết này An không chịu mặc áo dài đi chúc Tết bác ruột, Marta tìm thấy, ngồi bệt xuống đất cạnh, không nói gì, chỉ đưa chai nước lạnh và cái khăn tay thêu hoa hướng dương. Hôm đó An nói hết cho Marta nghe, về việc là người liên giới tính, về gia đình, về việc bản thân cứ lơ lửng không biết mình là ai. Marta chỉ cười, ôm nhẹ vai An: Em không cần phải trả lời tất cả câu hỏi ngay bây giờ. Tôi thích em đúng như em đang là, dù em là An, hay là cái tên nào khác, hay không cần gọi là gì cả.

Tết năm đó An không về nhà bố mẹ, ở lại căn hộ nhỏ của Marta ở Bình Thạnh. Hai đứa ngồi trên sân thượng, uống bia, xem pháo hoa rực rỡ trên bầu trời thành phố. Marta vòng tay qua vai An, An gác đầu lên vai Marta, lí nhí nói: Señorita yêu dấu của tôi, cảm ơn cậu vì đã không bắt tớ phải chọn mình là ai. Marta cười, hôn nhẹ lên trán An, đáp bằng tiếng Tây Ban Nha: Para ti, siempre, mi amor (Dành cho cậu, mãi mãi, tình yêu của anh).

Giờ đây chuyện của An không hề có cái kết hoàn hảo như phim. Bố mẹ vẫn chưa thực sự hiểu hết, chỉ thôi không mắng nhiếc, thỉnh thoảng nhắn tin hỏi An ăn chưa. An vẫn đang mò mẫm tìm bản dạng giới của mình, có thể là người phi nhị nguyên giới, có thể chỉ là An, không cần dán nhãn gì cả. An vẫn đều đặn đến trung tâm cộng đồng, giúp đỡ mấy đứa nhỏ liên giới tính mới bỡ ngỡ, còn mỗi chiều thứ Năm, hai đứa vẫn đi uống cà phê đá ở góc đường quen, An vẫn gọi Marta là Señorita yêu dấu của tôi, chỉ vì nghe Marta cười tít mắt mỗi khi nghe.

Thu gọn...