Mưa tí tách gõ lên cửa sổ văn phòng kính mờ của Ben Reilly như những chiếc đinh đóng đinh tàn vào tấm thảm ẩm ướt của cuộc sống bề mặt. Lều đèn lờ mờ soi lên quầy gỗ rỉ sét, nơi những điếu thuốc Camel đã cháy hết có tiếng xèo xèo chắt chiu muộn phiền. Ben, tay cầm ly whiskey đã loãng, đang cơn buồn ngủ ập tới như một cơn ác mộng chậm rãi. Cuộc sống của một thám tư tư nhân ở New York thời đại này thường là những vụ gian lận gối đầu giường, nghi ngờ ngoại tình, và những đơn hàng tầm thường như tìm chó chạy mất. Tiền thì ít, rủi ro thì thấp, và anh đã hy vọng, hoặc ít nhất là từng tin rằng, anh đã thoát khỏi bóng tối đó.
Cho đến khi bước chân vào cửa của một gã đàn ông mặc suit hai mươi năm tuổi, mắt như hai hố sâu chứa đầy sự sợ hãi không ngủ được. Chị gái tôi mất tích, hắn lẩm bẩm, giọng đứt quãng. Bà ấy đang ở một nơi ngớ ngẩn, một câu lạc bộ jazz đằng sau hồ nước... người ta gọi nó là 'The Web'. Tên Sói Nhung. Ông nghe tôi chưa, thám tư? Sói Nhung! Nghe cái tên ấy, hơi thở của Ben chững lại. Những vết nứt trong bức tường bình yên của anh bắt đầu rạn vỡ. Không còn là đơn giản nữa.
Những vụ trực tiếp đầu tiên dẫn Ben vào khu phố cổ tối tăm của Little Italy, nơi tiếng súng响了 từ một quán rượu bí mật. Không phải đạn bình thường – chúng cào xé kim loại như thể chúng là giấy, và kẻ tấn công không phải là con người. Một gã mặc đồ đen, tay biến thành lưỡi dao sắc nhọn, mắt tím dữ dội như ma quỷ, biến mất vào trong những ngõ cụt như thể tan vào trong bóng đêm. Ben móc ra khẩu súng lục cổ kiểu Colt từ bên trong áo khoác rộng, ngón tay siết chặt cò. Đánh nhau bằng báng súng, anh đưa gã quái vật khuất mặt xuống nền đá lát, nhưng trong khoảnh khắc đó, mùi ẩm mốc của máu và thứ gì đó... khác... gợi lại ký ức cũ như một cơn ác mộng đột ngột. Những vết cào trên gương sào móng ngựa ở khu nhà cũ anh từng trốn. Spider-Noir. Cái tên gai góc tự gọi trong đầu anh, một tiếng thì thầm đầy hối tiếc từ quá khứ tưởng đã chôn vùi.
Những câu chuyện về Sói Nhung và The Web bắt đầu lan ra đường phố như một tin đồn đen tối. Mạng lưới tội phạm của tên trùm đường phố này không chỉ nhúng tay vào buôn người hay thuốc phiện. Anh nghe đồn chúng đang thí nghiệm thứ gì đó – những vật liệu kỳ lạ, bầy nhện kỳ quặc, những thứ phải là để làm vũ khí. Một đêm, trong một khu kho trống lặng tẻ nhạt dưới đường tàu điện ngầm cũ, Ben chứng kiến nơi bí mật này: những kẻ mặc đồ da đen thao túng một thứ chất keo dẻo như nhện, phun ra như súng, những con nhện giả được sinh ra từ chất lỏng đỏ rực. Không thể là sinh học thật, nó quá... sĩ. Những mô hình nhộng máy móc phát sáng, những con quái vật gớm ghiếc đang được rèn giũa. Vũ khí để kiểm soát thành phố, một tên thuộc hạ Sói Nhung khinh bỉ nói với đồng bọn. Không còn bạo lực tầm thường nữa, Billy. Chỉ có sự kiểm soát. Spider-Noir đã dạy chúng ta điều đó. Cái tên nhắc nhở anh về thời anh từng chiến đấu với những tên trùm cả thế giới.
Và rồi là cô gái – Evelyn Shard. Một bước chân vào văn phòng của Ben như một cơn gió lộng lẫy từ những ngày vàng son vượt thời gian. Nước hoa thơm ngát thoang thoảng, kiểu váy tôn dáng, mắt đen láy như muôn vàn câu chuyện bị giấu kín. Cô thuê anh để tìm một cổ vật, thứ cô nói là gia truyền, bị lấy trộm từ gia đình. Chỉ cần bạn tìm nó về cho tôi, Mr. Reilly, thì thổi qua môi, ngón tay sờ vào cổ tay anh. Tất cả những gì bạn từng đánh mất... có thể trở lại. Mặc dù sự cảnh giác lý trí mách bảo rằng một cái bẫy hoàn hảo, Ben vẫn cảm nhận được một rung động ấm áp quen thuộc – một vệt sẹo hình nhện mà cô cố che đi bằng vòng cổ. Cô biết. Cô biết về anh. Cô biết về Spider-Noir. Mỗi cuộc truy tìm cô đưa anh đi, mỗi lần giải cứu anh vô tình bị kéo vào, anh càng bị cuốn vào mạng lưới hỗn độn do những kẻ đang tìm kiếm sức mạnh thực sự của lụa đen dệt nên.
Những đường phố quen thuộc giờ trở thành một mê cung nguy hiểm, nơi bóng tối che chứa cả những quái vật và lòng trung thành đã mất. Mobsters bắn với sự tàn nhẫn không khoan nhượng, những sinh vật được tạo ra trong phòng thí nghiệm khủng khiếp lao tới bằng sức mạnh siêu phàm, và một người phụ nữ đẹp rạng ngời với những bí mật chết người. Ben Reilly, một thám tư bình thường, giờ đây là con cá mập duy nhất mắc vào một lưới không thể thoát thân. Mỗi sợi dây trong bức lưới kéo anh về phía quá khứ – về mạng nhện bị phủ đầy bụi trong căn hộ cũ, về những bộ trang bị màu vàng-tím bị bỏ lại sau lưng, về danh tính mà anh đã cố gắng biến mất. Cuối cùng, đứng trước một hầm ngầm nơi lũ nhện máy móc đang phát điên được kiểm soát, với Sói Nhung cười lớn và Evelyn Shard đứng bên cạnh, anh nhận ra sự thật không thể tránh né: mạng nhện của Spider-Noir không bao giờ thực sự bị thắt lại. Nó chỉ đang chờ anh bước vào. Một lần nữa.







