Anh nằm đó, cơ thể run rẩy trong lớp màng bọc thực phẩm óng ánh, siết chặt lấy da thịt như một cái kén quái dị. Người đàn ông lạ mặt kia, với nụ cười méo xẹo dưới ánh đèn mờ ảo, cầm chiếc máy rung ve vuốt từng đường cong trên người anh, tiếng ù ù vang vọng hòa quyện với nhịp thở dồn dập. Mồ hôi túa ra, thấm ướt lớp màng, biến mọi thứ thành một mớ hỗn độn nhầy nhụa, đầy khoái lạc lẫn kinh hoàng.
Rồi bóng dáng tiếp theo lao tới, gã cuồng rau củ với đôi mắt long sòng sọc, tay cầm quả mướp đắng dài ngoằng, bóng loáng nước. Hắn ấn mạnh vào miệng anh, vị đắng ngắt lan tỏa, ép lưỡi anh co quắp lại, nước miếng trào ra lẫn với thứ chất lỏng từ quả rau. Anh cố nuốt, cố thở, nhưng nó cứ lấp đầy khoang miệng, như một lời nguyền từ khu vườn địa ngục.
Chưa hết, gã mê hải sản xuất hiện, mùi tanh nồng xộc lên mũi. Hắn nhét con tôm sống đỏ au vào miệng anh, càng kẹp chặt lấy lưỡi, đuôi ve vẫy điên loạn. Vị mặn chát của biển cả tràn ngập, lẫn với những sợi chỉ máu từ môi anh bị cắn xé. Những gã đàn ông khác nối đuôi nhau, thì thầm những lời dơ bẩn, tay chân lần mò khắp nơi, biến anh thành trò chơi của dục vọng méo mó.
Bất chợt, mọi thứ dừng lại. Anh ngẩng đầu, và lần đầu tiên, anh nhìn thẳng vào chính mình – khuôn mặt méo mó phản chiếu trong tấm gương vỡ vụn trước mặt, đôi mắt hoảng loạn, môi sưng vù. Tim anh đập thình thịch. Đúng khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về như cơn lũ: tiếng còi xe rú inh ỏi, va chạm kinh hoàng trên đường cao tốc, kính vỡ tung tóe, rồi bóng tối nuốt chửng. Đây là giấc mộng từ cõi chết, và Sự thức tỉnh tuyệt đẹp đang gọi anh trở về, kéo anh ra khỏi vòng xoáy điên loạn ấy.







