Super no Ura de Yani Suu Futari mở ra bằng câu chuyện đời thường nhưng dễ lay động nỗi niềm của bất cứ người đi làm nào. Sasaki – một nhân viên văn phòng trung niên – khiến người đoc thấy mình trong anh: lưng gập ngày cập thêm, mắt mỗi tối mang nặng mệt mỏi, hành lý duy nhất khi về là cặp sách gầy gò và một đôi giày lốm đốm màu đen thường ngày. Đứng ở quầy thu ngân, Yamada – cô thu ngân đậm chất dễ mến của một siêu thị loại 24/7 – với nụ cười luôn phủ lên Sasaki đôi phút thư giãn giữa ngày dài.
Chính những phút gặp nhau ấy hiếm hoi lặp đi lặp lại qua hàng ngàn lần mua đồ uống và hút thuốc, tạo nên thói quen vô tình tuyệt vời, chứ không cần sắp đặt hay tranh luận: “Chị đang làm gì vậy, san-san?” – Sasaki liục gạch một nụ cười hời hợt tuổi trung niên khi đứng đánh giá cái bánh mì nướng bơ tan, tay vẫn thế, không biết nói. Cứ thế, hai bóng người ngồi trên băng ghế bên gara thoáng gió đôi khi lại trò chuyện cho đến khi trời khuya lắm.
Đêm ấy, tất nhiên đúng thời điểm Siêu thị đã tất bật, Sasaki chạy đến nơi tìm thấy quầy – vắng. Anh đứng lặng lời, nỗi buồn tưởng chừng chỉ là một khoảnh khắc nhưng lại kéo dài hơn bình thường. Anh quay ra phía sau siêu thị, nơi ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống khu vực khuất, nơi mà những người lao động thường tụ tập hút thuốc sau giờ làm. Tay cầm điếu thuốc, anh chợt nghe thấy giọng nói trẻ trung, đầy cá tính: “Ông đang tìm chỗ hút thuốc à?”
Cô gái trẻ đầy cá tính với phong cách ăn mặc bụi bặm và đeo nhiều khuyên tai tên là Tayama đứng đó, tay cầm điếu thuốc, mắt lấp lánh đầy tò mò. Sasaki gật đầu, không nghĩ ngợi nhiều, chỉ nghĩ rằng đây là một người bạn mới trong cuộc sống đơn điệu của mình. Tayama rủ anh vào khu vực khuất để hút thuốc cùng, và từ đó, những buổi trò chuyện, chia sẻ tâm sự đầy thư giãn bắt đầu.
Thực chất, Tayama chính là Yamada khi rũ bỏ đồng phục công sở, nhưng ông chú Sasaki ngốc nghếch lại không hề nhận ra điều đó. Câu chuyện tiếp diễn với những buổi trò chuyện, chia sẻ tâm sự đầy thư giãn của hai người sau giờ làm việc căng thẳng. Sasaki kể về những ngày dài mệt mỏi, về những áp lực công việc, về những giấc mơ đã quên lãng. Tayama lắng nghe, đôi khi gật đầu, đôi khi cười khúc khích, đôi khi lại nói những câu đầy triết lý mà anh chưa từng nghĩ đến.
“Ông biết không, san-san, đôi khi cuộc sống giống như một điếu thuốc, cháy rồi tắt, nhưng mỗi lần cháy lại là một lần ta sống thật sự.” – Tayama nói, mắt nhìn xa xăm. Sasaki ngạc nhiên, không ngờ một cô gái trẻ lại có suy nghĩ sâu sắc như vậy. Anh bắt đầu nhìn nhận cuộc sống theo một cách khác, nhờ những buổi trò chuyện ấy.
Mỗi tối, sau giờ làm việc, hai người lại gặp nhau ở khu vực khuất phía sau siêu thị. Họ hút thuốc, trò chuyện, chia sẻ, và dần dần, Sasaki cảm thấy cuộc sống của mình bừng sáng hơn. Anh không còn cảm thấy cô đơn, không còn cảm thấy mệt mỏi như trước. Niềm an ủi tinh thần không còn chỉ là nụ cười của Yamada ở quầy thu ngân, mà còn là sự hiện diện của Tayama – người bạn đặc biệt của anh.
Câu chuyện Super no Ura de Yani Suu Futari không chỉ là về tình bạn, mà còn là về sự khám phá bản thân, về niềm tin vào cuộc sống, và về những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng ý nghĩa mà ta có thể tìm thấy trong những nơi bất ngờ nhất.







