Thời đại hoang sơ, trời đất mới sinh, nguyên khí hỗn loạn. Viêm Đế trị vì phương Nam, Hoàng Đế thống lĩnh phương Bắc, hai thần vương cứng rage giữa trời đất, chia định hồng trần. Nhưng đúng vào lúc các anh hùng dưới trời tranh giành Trung Nguyên trăm đua ngựa, vị lãnh tụ được thiên hạ cùng kính nể, Thần Nông Đế bỗng nhiên tọa hóa. Tin đó như một cơn cuồng phong, khiến tám phương rung chuyển.
Thần Nông Đế không chỉ là minh quân dân tộc, mà còn là trụ cột tinh thần, là người giữ thế cân bằng cho các thế lực. Sự mất mát ấy lập tức phá vỡ thỏng hiệp mong manh. Các tộc Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ – vốn nương tựa uy danh Đế, giờ đây như những con thú bị xé rào, lộ đôi mắt tham lam. Biên giới Trung Nguyên rục rịch, tiếng xiềng ngựa vang lên từng đàn, ngọn lửa chiến tranh bắt đầu âm ỉ cháy trong những đầm lầy đất mới.
Giữa cơn bão quyền lực ấy, một thiếu niên tên Thác Bạt Dã – con trai của một thợ săn bình thường ở bộ lạc Thổ – bỗng trở thành trung tâm của một cơn lốc vĩ đại. Không phải vì tài năng chiến bẩm sinh, cũng chẳng phải vì thế lực hậu thuẫn. Chỉ vì một sự tình cờ kỳ diệu: trong một đêm trăng đen, khi thần đàn Thần Nông Đế vẫn còn tỏa u ánh, Thác Bạt Dã, vì cứu một con thú nhỏ, vô tình chạm vào một khối gỗ cổ xưa khắc đầy ký hiệu Thiên Địa. Tức khắc, một luồng khí tinh thuần nhất, một ý chí đế vương vang vọng thiên địa, truyền vào tâm thức hắn – đó chính là di mệnh cuối cùng mà Thần Nông Đế để lại.
Không phải thư vàng, không phải ấn báu. Chỉ là một luồng thông tin, một ghi chép huyền thoại về Quyền đạo Trung Nguyên, về bí mật của Ngũ Hành Luân Hồi mà chưa vị nào nắm được toàn bộ. Di mệnh ấy biến Thác Bạt Dã từ một kẻ vô danh trong đám đông thành tâm điểm của muôn vàn con mắt: muốn diệt để diệt trừ hậu hoạn, muốn bắt để uy hiếp các tộc, muốn che chở vì sợ điều chẳng lường.
Và thế là, trên con đường máu, từ bộ lạc Thổ nhỏ bé giữa vùng đất Thổ, Thác Bạt Dã – tên gọi hợp với mệnh “Thác” (vượt qua) và “Bạt” (tước bỏ) – bước ra. Hắn không còn là kẻ săn thú đơn độc. Hắn trở thành kẻ sưu tầm, kẻ thử nghiệm, kẻ truy tìm chân lý di mệnh. Hành trình của hắn, được ghi chép lại sau này trong bia đá cổ và truyền khẩm, chính là bản Sưu Thần Ký.
Từ nay, thiên hạ sẽ nhớ: giữa thời loạn Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ tranh đoạt, có một thiếu niên Thổ tộc, tay không, gánh lấy Sưu Thần – trọng trách sưu tập những mảnh vỡ thần linh, tìm đường hòa giải Ngũ Hành, định nhịp cho một thời đại mới. Huyền thoại bắt đầu từ một sự tình cờ, nhưng định mệnh thì đã an bài từ thuở thiên địa sơ khai.







