Ba năm kể từ cái ngày Ninh Hy đứng lên từ chỗ đổ nát của một gia đình, mang theo chiếc vali nhỏ và cái bụng bầu shapely, cô đã đi xa đến mức tưởng như không thể quay đầu lại. Chỉ có mình cô biết, hành lý nhỏ bé kia chứa đựng cả một vũ trụ yêu thương và tổn thương, và đứa con đồng cội là mối liên kết duy nhất còn vương vấn với một quá khứ mà cô tưởng đã chôn vùi.
Giờ đây, cô ngồi sau chiếc bàn làm việc trong văn phòng tầng cao của tòa nhà Bảo Tinh - tập đoàn mà cô từng chỉ dám ngước nhìn từ xa. Ông chủ mới, Bùi Khánh Hàn, là bạn thân thuộc của người cũ, người mà ba năm trước cô đã tán tỉnh xong rồi chạy trong một cuộc tranh cãi dữ dội, để lại một mình anh với câu hỏi lớn về đứa con mà cả hai từng háo hức chờ đón. Không ai biết con trai của cô, Tiểu Long, chính là đứa trẻ tưởng đã thất lạc ấy. Ba năm qua, cô nuôi con một mình, lao động cật lực, dồn hết sự thông minh và bí mật để tìm một chỗ đứng mới, mà không ngờ cái chỗ đứng ấy lại nằm ngay dưới trướng người đàn ông cô từng yêu và đã cố ý trốn chạy.
Cô giấu con trong những bức ảnh ẩn vào sâu album điện tử, trong những lời nói dối nhỏ về cháu con họ hàng ở nước ngoài. Cô cẩn thận như mèo, thận trọng từng bước đi trong lĩnh vực truyền thông mà Bùi Khánh Hàn đang phát triển mạnh. Nhưng cuộc sống đôi khi trớ trêu. Một buổi sáng, Tiểu Long - cậu bé nghịch ngợm, mắt sáng và tính cách bướng bỉnh y hệt bố - đòi đi văn phòng mẹ khi cô bận họp quan trọng. Và thế là, trong sự bất ngờ của cả hai người lớn, cậu bé chạy vụt qua phòng làm việc của Bùi Khánh Hàn, vừa đi vừa la lên Bố ơi! Con tìm bố mãi! trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ ban lãnh đạo.
Giây phút đó, thời gian như đông cứng. Bùi Khánh Hàn đứng phắt dậy từ chiếc ghế da, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to và cái mũi thẳng của đứa trẻ. Không thể nhầm lẫn. Đó là bản sao hoàn hảo của anh, của chính Ninh Hy, nhưng kết hợp một cách đến nao lòng. Tiếng gọi bố vang lên trong căn phòng rộng, trong trẻo và đầy tự nhiên, như thể đứa trẻ đã tìm thấy nơi mình thuộc về từ lâu.
Anh bước về phía Tiểu Long, đầu óc trống rỗng. Không còn nghĩ về chức vụ, về thể diện, về ba năm giận dữ và bối rối. Chỉ còn lại một sự bàng hoàng tột độ. Cậu bé không ngại, vươn tay kéo tay anh, nói bằng giọng trầm béo của một đứa trẻ năm tuổi: Bố, mẹ con nói bố đi công tác xa, hôm nay con gặp được bố rồi! Đi chơi với con đi bố!
Ninh Hy chạy ùa vào phòng, sắc mặt tái mét, tay run run kéo con lại, nhưng mắt cô không thể rời khỏi Bùi Khánh Hàn. Trong ánh mắt của anh, cô không thấy đổ lỗi, không thấy sự giận dữ đã cũ. Thay vào đó, là một sự kinh ngạc trong trẻo và một niềm xót xa sâu lắng. Chưa ai nói điều gì. Chỉ có tiếng thở dài nặng nề của Bùi Khánh Hàn phá vỡ sự yên lặng, cất lên với chất giọng khàn khàn vì xúc động: Đây... là con... của chúng ta?
Câu hỏi cuối cùng treo lơ lửng trong không khí. Ba năm tán tỉnh xong rồi chạy của cô, giờ đây có lẽ phải kết thúc bằng một sự thật không thể chối cãi. Mọi thứ, từ chiếc vali nhỏ đến tiếng gọi đầu tiên của con, tất cả đều định hướng về đây. Quá khứ đã tàn nhẫn, hiện tại lại đầy rẫy bối rối, nhưng trước mắt họ, là một đứa trẻ vô tội, với đôi mắt trong veo đang nhìn qua lại giữa hai người lớn, chưa hiểu gì, chỉ biết rằng hôm nay là một ngày tốt lành vì con gặp được bố. Và câu chuyện, thực chất, mới chỉ bắt đầu từ những tiếng gọi đầu tiên ấy.







