Chính trong cái chết đột ngột của người mẹ – một phụ nữ kiên cường, chỉ vì dám đứng ra bảo vệ đất đai nhà mình trà tráo – mà Alisa nhìn thấy bóng dáng một kẻ thù vô hình. Cô tin chắc, sau lớp màn vở kịch thông thường của những cuộc tranh chấp đất đai, chính tay con trai của ông trùm bất động sản giàu có, người ta gọi là ông Long, đã ký vào bản án cái chết ấy. Kế hoạch trả thù của Alisa vì thế được vạch ra như một bản nhạc buồn, lạnh lẽo: cô sẽ xâm nhập vào cuộc sống của gia tộc đó, làm gia tăng nỗi đau, cho đến khi tất cả tan vỡ vì chính sự phẫn uất mà ông Long gây ra.
D孢子 trên đường bước vào lâu đài kiêu hãnh ấy, Alisa không ngờ mình lại bị giữ chân bởi một bông hồng nhỏ bé: Việt Anh, cô con gái mới lớn, đôi mắt trong veo như mùa thu chưa đong đầy, luôn mang theo nỗi cô đơn thầm lặng. Trong những buổi chiều dạy học, những bữa cơm tối giả tạo, Alisa dần thấy bóng dáng mẹ mình – một tình yêu vô điều kiện, một sự dịu dàng – hiện ra trong ánh mắt Việt Anh. Tình yêu ấy không chọn lựa, không phân biệt, vô tình phá vỡ từng mảng tường thù hận mà Alisa xây trong lòng.
Giờ đây, mỗi lần nhìn thấy Việt Anh cười, Alisa lại thấy trái tim mình tan vỡ vì tình – một mảnh vỡ vì hối hận, một mảnh vỡ vì yêu thương, và một mảnh vỡ vì nỗi sợ phải đối diện sự thật: kẻ thù cô hận cũng chính là người cha của người con đang trao cho cô cảm giác ấm áp nhất đời. Cuộc đời đã đối xử với Alisa một món nợ đắt giá, và cô giờ đây, đứng giữa thanh gươm trả thù và vòng tay yêu thương, không biết nên giương cao thanh gươm ấy lên, hay buông xuống để ôm trọn lấy thứ tình cảm mà cô chẳng bao giờ ngờ tới.







