Đêm sương dày đặc trên bến Cửa Việt, hơi muối biển quyện với mùi dầu máy nồng nặc. Trần Văn Minh, viên đội trưởng hải quan gầy guộc với vết sẹo chạy dài bên má trái, hút vội điếu thuốc cuối cùng trước khi đè nát nó dưới mũi giày bạc màu. Tin nhắn mã hóa từ điệp viên nằm vùng khiến ngực ông thắt lại: Taskaree đang chuyển lô hàng số 7 qua ngầm Hòn Đỏ – 3 giờ sáng. Cái tên ấy như lưỡi dao cứa vào trí nhớ. Hai năm trước, chính đường dây buôn lậu lông tê tê xuyên Á của hắn đã đẩy con trai Minh thành thực vật vì thuốc giảm đau nhái.
Chuẩn bị đón khách thôi! - Minh gằn giọng, ánh mắt chạm đến năm bóng lưng áo đen đang lặng lẽ kiểm tra khóa nòng. Thằng Quân – chuyên gia điện đạo, mắt không rời màn hình drone. Chị Thảo – nữ điều tra viên mới chuyển từ Sài Gòn ra, ngón tay gõ nhịp trên file hồ sơ dày cộm ghi Taskaree: Mạng lưới buôn lậu đa quốc gia. Đội đặc nhiệm ít người nhưng già mưu – những con cáo già từng đối đầu với băng nhóm Đường Sữa năm nào.
Bốn chiếc xuồng cao tốc lướt như bóng ma trên sóng. Radar quét thấy tín hiệu lạ cách 2 hải lý, nhưng chưa kịp phản ứng, trạm liên lạc đột ngột tịt ngòi. Tiếng lách cách trong tai nghe nổ liên hồi – Chúng ta bị hack hệ thống! - Thằng Quân hét lên. Chị Thảo túm chặt lá thư đe dọa viết bằng máu trên bàn làm việc sáng nay: Ngừng lại, hoặc đám tang thứ 5 sẽ là cô.
Xác suất rò rỉ thông tin nội bộ chạm ngưỡng 90%. Minh cắn môi đến bật máu. Giữa lúc ấy, chuông điện thoại đặc biệt vang lên – đầu dây bên kia, giọng nói trầm khàn như mài vào đá: Đội trưởng thích món quà tôi gửi chứ? Cửa khẩu Đồng Hới đang cháy, các anh đã hết quân tiếp viện rồi. Taskaree cười khề khề trước khi cúp máy. Hóa ra bọn chúng giăng bẫy từ hai tuần trước, khi người nhà trong Sở Tài chính thông qua hợp đồng vận chuyển hóa chất hợp pháp.
Khói lửa bốc lên từ kho xăng phía tây bến cảng. Đội của Minh bỗng thành những kẻ mắc kẹt giữa vòng vây lửa đạn và mạng nhện quyền lực đẫm máu. Tên trùm buôn lậu đã biến chính hệ thống phòng thủ thành vũ khí chống lại họ. Nhưng trong đống tro tàn của bản đồ tác chiến, người đội trưởng già chợt nhớ đến con đường mòn qua rừng ngập mặn mà chỉ dân chài mù sương mới biết...







