Vào một đêm tối trời gió lớn, Đường Tăng cùng các đồ đệ đã dừng chân tại một ngôi miếu hoang nằm giữa vùng sa mạc rộng lớn. Bầu không khí ngập tràn trong âm u và gió giật khiến không gian trở nên lạnh lẽo và đầy ảm ảnh.
Sa Tăng, người luôn chăm chỉ và tận tụy, lại một lần nữa phải nhận lá thăm xui xẻo để canh đêm. Sau nhiều ngày liên tục chiến đấu và làm việc chăm chỉ, cơ thể Sa Tăng đã đến giới hạn. Cuối cùng, anh ấy không thể chống chọi lại sự kiệt sức và ngất xỉu, suýt bị Diêm Vương kéo đi về cõi chết.
Nhiệm vụ cấp cứu này được giao cho Tôn Ngộ Không - vị Nam tiếp viên số một Thiên đình với tài năng và sức mạnh phi thường. Tuy nhiên, trước khi Ngộ Không kịp lấy thuốc hồi sinh về, Đường Tăng đã không thể ngồi nhìn đệ tử mình gặp nguy hiểm. Với kiến thức y thuật sâu rộng của mình, ông đã nhanh chóng áp dụng phương pháp hô hấp nhân tạo, vô tình kéo linh hồn Sa Tăng quay trở lại từ cõi chết.
Mặc dù vậy, trong lúc đó, tiên dược của Tôn Ngộ Không lại bất ngờ rơi trúng cây Kim Cô Bổng, tạo nên một tình huống dở khóc dở cười trong chuyến Tây Du này.







