Tên tôi là Agneta, và chiều thứ Ba tháng Sáu ấy, cái email sa thải hiện lên màn hình đúng lúc tôi vừa bưng ly cà phê đá về bàn. Đồng nghiệp ngồi cạnh liếc trộm màn hình rồi vội cúi đầu gõ phím rào rào, như sợ tôi bùng phát cái gì đó. Tôi không bùng phát đâu. Chỉ ngồi đó nhìn con sen đá góc bàn—tôi quên tưới nó cả tuần, lá nhăn lại khô queo, giống y hệt cái cảm giác trống rỗng trong lồng ngực lúc ấy.
Ba tháng sau là chuỗi ngày nhạt nhòa. Gửi hàng chục CV, phỏng vấn Zoom với mấy tay quản lý nhân sự cười hời hợt, mỗi tối uống rượu vang rẻ tiền trên ban công căn hộ thuê, dán mắt vào LinkedIn xem mấy bài đăng văn hóa công sở năng động mà tôi đã ngán ngẩm từ lâu. Tôi muốn chạy, cái khao khát một khởi đầu mới nóng ran trong ngực, đến mức sẵn sàng nhận bất cứ việc gì, miễn không phải ngồi sau cái bàn gỗ này nữa.
Thế rồi thấy cái quảng cáo trên nhóm Facebook dành cho người nước ngoài ở Pháp: Gia đình ở Provence cần người trông trẻ sống cùng, hai đứa con 4 và 6 tuổi, mẹ là nhiếp ảnh gia du lịch hay đi công tác, bố làm nghề trồng nho. Chẳng cần kinh nghiệm chuyên nghiệp, chỉ cần biết tiếng Anh, chịu khó. Gửi CV lúc nửa đêm, say xỉn một chút, chẳng nghĩ mình được nhận. Ba ngày sau Chloé—người mẹ—gọi FaceTime từ lều ở Mông Cổ, cười tươi, giọng Pháp lơ lớ: Agneta, em sang được không? Tuần sau chúng tôi cần người luôn. Gật đầu trước khi kịp suy nghĩ, hai ngày sau đã có vé máy bay.
Tàu dừng ga Avignon, cái nóng miền Nam nước Pháp ùa vào toa, nồng nặc mùi sung chín, mùi dầu xe scooter, mùi cỏ khô. Marc—bố hai đứa trẻ—đợi ở cổng, cùng Léo và Mimi ôm chặt gấu bông, lén nhìn tôi từ sau chân bố. Nhà là căn nông trại đá cũ, sàn gỗ dẫm vào kêu cót két, sau nhà vườn ô liu rộng, cây anh đào sai trĩu quả.
Tuần đầu thật tệ. Chẳng biết dỗ Mimi ngủ khi nó nhớ mẹ, làm cháy mẻ bánh kếp đầu tiên, đi dạo quanh làng lạc đường, phải nhờ bà già dẫn về. Đêm thứ ba khóc trong nhà vệ sinh, nghĩ mình ngốc thật, bỏ việc ổn định sang đây làm giúp việc, chẳng biết tiếng Pháp, chẳng có bạn bè, chẳng biết gì cả.
Nhưng từ từ mọi thứ thay đổi. Mimi bắt đầu kéo tay đi hái anh đào mỗi sáng, Léo dạy thổi bong bóng xà phòng khổng lồ. Marthe, bà giúp việc 70 tuổi, dạy làm bánh tarte tatin, cười nhăn nheo bảo bí quyết là một chút muối vào đường caramen. Thứ Sáu nào Marc cũng mang về chai rosé tự làm, ngồi sân thượng nghe ve sầu rả rích, nhìn hoàng hôn tím phủ vườn nho. Tôi chẳng mở email công việc suốt một tháng, thậm chí quên luôn mật khẩu LinkedIn.
Cái thức tỉnh ấy chẳng ồn ào như phim. Một buổi chiều hai đứa trẻ ngủ trưa, tôi ngồi dưới gốc ô liu, cầm cuốn sổ tay cũ—tôi từng viết thơ đại học, bỏ sạch khi đi làm công ty vì sếp bảo viết lách mấy cái đó không kiếm ra tiền. Cầm bút viết về mùi rượu nho, về nụ cười Mimi khi thấy bươm bướm, về gió thổi qua tóc. Nhận ra mình chưa từng bình yên thế này suốt 5 năm qua. Cả thanh xuân cố làm nhân viên giỏi, người thành công theo tiêu chuẩn xã hội, quên mất mình thực sự muốn gì.
Hôm qua Chloé về thăm, hỏi có muốn ở lại lâu hơn, đến vụ thu hoạch nho tháng Mười. Gật đầu không chút do dự. Tên tôi là Agneta, đang ở Provence làm trông trẻ—việc tưởng tạm bợ ấy lại là cuộc trốn thoát ngọt ngào nhất, và là lúc tôi tìm lại chính mình, hoàn toàn bất ngờ.




