Thái Dương Huyết Kiếm – Chương: Máu Rơi Trong Cung Vàng
---
Sương sớm phủ kín kinh thành, lạnh buốt xuyên qua từng viên gạch ngói rêu phong. Trời chưa sáng hẳn, nhưng đường phố đã vang lên tiếng giày cọc cỗi của quân Cẩm Y Vệ chạy tới chạy lui, khiến dân chúng núp sau khung cửa, dám không dám mở mắt nhìn ra.
Đêm qua, gia tộc họ Tiền – một trong những danh gia lớn nhất nước Đại Chu – bị diệt môn.
Không còn ai sống sót.
---
I. Đêm Máu
Người ta kể lại rằng tiếng la hét kéo dài đến gần nửa canh giờ trước khi tắt ngấm. Khi quân Cẩm Y Vệ đến nơi, cửa sân đã mở toang, máu chảy thành sông nhỏ dọc theo bậc tam cấp bằng đá hoa cương. Ông lão quản gia nằm co ro ngay trước cổng, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên trời đêm, như thể muốn hét lên một câu oan hận nhưng không kịp.
Bên trong, còn tệ hơn.
Họ Tiền có tất cả ba trăm bảy mươi hai người – tính cả trẻ con, tính cả người già, tính cả đầy tớ, tính cả chó gà nuôi trong sân. Không một ai thoát khỏi. Phụ nữ bị giết ngay giường ngủ, trẻ thơ bị ném xuống giếng, người già bị treo cổ trên mái hiên như treo thịt khô. Cách giết tàn bạo đến mức mấy tên lính Cẩm Y Vệ lâu năm, những kẻ đã từng đi qua chiến trường máu lửa, cũng phải quỳ xuônng nôn mửa giữa sân.
Tần Phong đứng ở cổng, tay cầm đèn xách, mặt trắng bệch như vôi. Anh là trưởng quân Cẩm Y Vệ, người được Tân hoàng đế họ Chu tín nhiệm nhất, và đêm nay, anh được giao nhiệm vụ điều tra vụ thảm sát lớn nhất trong lịch sử triều đình Đại Chu.
Trưởng quân, một tên lính chạy đến, giọng run run, chúng thần tìm thấy... tìm thấy dấu vết của quân Hán Vương.
Tần Phong không nói gì. Anh bước vào sân, mỗi bước chân đều cố tình tránh những vũng máu, nhưng giày vẫn ướt đẫm. Anh biết rõ Hán Vương – Chu Mạc – em trai ruột của hoàng đế. Người đàn ông đó đã âm thầm nuôi binh sĩ, mua chuộc quan lại, và công khai tỏ thái độ bất mãn khi ngôi vị hoàng đế rơi vào tay anh trai mình.
Mọi bằng chứng đều chĩa thẳng vào Hán Vương.
Và Tần Phong, với tư cách là Cẩm Y Vệ, có nghĩa vụ truy tìm sự thật.
Nhưng anh không ngờ rằng, sự thật ấy sẽ phá hủy tất cả những gì anh tin tưởng.
---
II. Dấu Vết Không Khớp
Ba ngày sau vụ thảm sát, Tần Phong ngồi trong phòng làm việc, mắt đỏ ngầu vì mất ngủ. Trước mặt anh là chồng tài liệu điều tra dày cộp, nhưng càng đọc, anh càng cảm thấy có gì đó sai sai.
Trưởng quân, Tần Hải – huynh đệ thân cận nhất của Tần Phong, người anh em cùng phái, cùng lớn lên từ khi còn bé – bước vào, tay cầm một cuộn giấy da, ta tìm thấy điều kỳ lạ.
Tần Phong ngẩng lên. Nói đi.
Tần Hải trải cuộn giấy da lên bàn. Đó là bản đồ sân nhà họ Tiền, được vẽ lại từ hiện trường. Anh chỉ vào vài điểm đỏ đánh dấu.
Nhìn đây. Quân Hán Vương tấn công từ cổng chính, đi thẳng vào sảnh trước, rồi lan ra các phòng. Đường đi rất rõ ràng, rất... quy củ. Giống như một cuộc tấn công quân sự chính thức.
Vậy thì sao? Hán Vương từng là tướng quân, ông ta biết cách sắp xếp binh lính.
Đúng. Nhưng vấn đề là ở đây. Tần Hải chỉ vào khu vực sau sân, nơi có một căn phòng nhỏ bị thiêu rụi. Phòng này là phòng giam bí mật của họ Tiền. Theo lời khai của một người hầu sống sót – một đứa trẻ chạy trốn vào kho thóc – phòng này chứa toàn bộ sổ sách giao dịch giữa họ Tiền và các thế lực trong triều. Những sổ sách mà nếu lộ ra ngoài, có thể lật đổ cả triền đình.
Tần Phong nhíu mày. Hán Vương đã đốt phòng này?
Không. Tần Hải lắc đầu, giọng trầm xuống. Phòng này bị đốt trước khi quân Hán Vương tấn công. Ta kiểm tra tro tàn, phát hiện dầu đèn đặc biệt – loại dầu chỉ có Cẩm Y Vệ mới được phép sử dụng.
Im lặng.
Tần Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Cẩm Y Vệ, anh lẩm bẩm.
Đúng vậy. Và không chỉ vậy. Tần Hải lại lấy ra một mảnh vải rách, trên đó thêu hình con phượng hoàng – biểu tượng của hoàng gia. Mảnh vải này ta tìm được trong tay một nạn nhân. Người đó bị giết bằng một thanh kiếm đặc biệt – kiếm Thái Dương Huyết Kiếm.
Tần Phong đứng bật dậy.
Thái Dương Huyết Kiếm. Thanh kiếm huyền thoại, được rèn từ thiết kim quý hiếm, chỉ có hoàng đế và người được hoàng đế trao quyền mới được phép sử dụng. Lưỡi kiếm mang màu đỏ sẫm như máu khô, khi chiến đấu dưới ánh nắng, phát ra thứ ánh sáng rực rỡ như mặt trời – vì thế mà có tên Thái Dương Huyết Kiếm.
Thái Dương Huyết Kiếm, Tần Phong nói chậm rãi, là vũ khí của hoàng đế.
Tần Hải gật đầu, mắt nhìn anh em mình đầy lo lắng. Anh hiểu rồi đấy, Phong ca. Nếu kẻ giết người sử dụng Thái Dương Huyết Kiếm, nếu kẻ đốt phòng giam sử dụng dầu đèn của Cẩm Y Vệ, nếu kẻ để lại mảnh vải hoàng gia trong tay nạn nhân... thì kẻ đứng sau tất cả không phải Hán Vương.
Không phải Hán Vương, Tần Phong lặp lại, giọng khàn đặc.
Hai người nhìn nhau. Không ai dám nói ra cái tên đó.
---
III. Bóng Tối Của Ngai Vàng
Đêm hôm đó, Tần Phong không ngủ được.
Anh ngồi một mình trong phòng, đốt một đèn dầu nhỏ, nhìn ngọn lửa lung linh. Trong đầu anh, hình ảnh hoàng đế hiện lên – Chu Nguyên, người anh trai cùng cha khác mẹ của Hán Vương, người vừa lên ngôi được chưa đầy ba tháng.
Chu Nguyên lên ngôi trong hoàn cảnh hỗn loạn. Vị hoàng đế trước – Chu Cảnh – qua đời đột ngột mà không để lại di chiếu rõ ràng. Có người nói ông bị đầu độc, có người nói ông chết vì bệnh, nhưng không ai có bằng chứng. Chu Nguyên, với tư cách là trưởng tử, lên ngôi một cách tự nhiên. Nhưng từ ngày đầu tiên, ông đã phải đối mặt với sự thách thức từ em trai mình – Hán Vương Chu Mạc, người từng được hoàng đế Chu Cảnh yêu quý nhất, người từng được xem là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị.
Tần Phong nhớ rõ ngày Chu Nguyên phong anh làm trưởng quân Cẩm Y Vệ. Hoàng đế nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực, nói: Trưởng quân, ta tin ngươi. Ngươi là thanh kiếm trong tay ta, là mắt và tai ta trong triều đình. Hãy giúp ta bảo vệ Đại Chu.
Lúc đó, Tần Phong đã quỳ xuống, thề sẽ phụng sự hoàng đế đến cùng.
Nhưng bây giờ, khi nhìn lại, anh tự hỏi: mình đang phụng sự ai?
Anh mở chiếc hộp gỗ nhỏ trong ngăn kéo, bên trong là một lá thư cũ – thư của cha anh, Tần Trọng, người từng là trưởng quân Cẩm Y Vệ dưới thời hoàng đế Chu Cảnh. Cha anh chết trong một trận chiến biên giới, nhưng trước khi đi, ông đã viết lá thư này:
Phong nhi, khi ngươi đọc được lá thư này, có lẽ ta đã không còn trên đời. Ta muốn ngươi biết một điều: hoàng đế Chu Cảnh không chết vì bệnh. Ta có bằng chứng, nhưng ta không đủ sức để công bố. Hãy cẩn thận với Chu Nguyên. Đừng tin hết tất cả những gì hắn nói.
Tần Phong đã giấu lá thư này suốt nhiều năm. Anh không muốn tin lời cha. Anh muốn tin vào hoàng đế mà anh đã thề phụng sự.
Nhưng bây giờ, bằng chứng trước mắt anh không cho phép anh tiếp tục mù quáng.
---
IV. Bí Mật Của Họ Tiền
Sáng hôm sau, Tần Phong và Tần Hải lặng lẽ rời kinh thành, đi về phía bắc, đến một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi Huyền Sơn. Đây là nơi ẩn náu của đứa trẻ duy nhất sống sót sau vụ thảm sát – Tiểu Lục, một cậu bé mười hai tuổi, con trai của quản gia nhà họ Tiền.
Cậu bé sống cùng một cụ già trong làng, người được cho là ông ngoại. Khi Tần Phong đến, cậu bé ngồi co ro trong góc, mắt sợ hãi nhìn người lạ.
Tiểu Lục, Tần Phong ngồi xuống, giọng nhẹ nhàng, ta không làm hại ngươi. Ta chỉ muốn biết đêm đó xảy ra chuyện gì.
Cậu bé run rẩy, nhưng rồi bắt đầu kể.
Đêm đó... đêm đó có người đến trước. Giọng cậu bé khàn đặc, như thể đã khóc quá nhiều. Không phải quân áo đen. Là... là quân áo vàng.
Tần Phong và Tần Hải trao đổi ánh mắt.
Quân áo vàng? Tần Phong hỏi.
Đúng. Họ mặc giáp vàng, đội mũ có hình phượng hoàng. Họ đến lúc nửa đêm, trước quân áo đen rất lâu. Họ vào phòng ông cụ tổ – phòng giam bí mật – lấy hết sổ sách, rồi đốt phòng. Rồi họ đi. Sau đó... sau đó quân áo đen mới đến, giết tất cả mọi người.
Tần Phong cảm thấy tim mình đập nặng hơn.
Quân áo vàng. Giáp vàng. Mũ phượng hoàng.
Đó là Cẩm Y Vệ.
Và Cẩm Y Vệ chỉ tuân lệnh một người – hoàng đế.
Tiểu Lục, Tần Phong hỏi thêm, ngươi có nhìn rõ mặt bất kỳ ai không?
Cậu bé lắc đầu, rồi dừng lại. Có... có một người. Hắn đứng ở cổng, không vào trong. Hắn cầm một thanh kiếm... thanh kiếm đỏ. Rất đẹp. Ánh trăng chiếu vào, thanh kiếm phát sáng như lửa.
Thái Dương Huyết Kiếm.
Tần Phong cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt tim mình.
---
V. Sự Thật Đau Đớn
Trên đường trở về kinh thành, Tần Phong và Tần Hải không nói với nhau lời nào. Gió thổi mạnh, cuốn theo lá khô bay tứ tung. Bầu trời xám xịt, như thể trời đất cũng đang khóc cho gia tộc họ Tiền.
Cuối cùng, Tần Hải phá vỡ sự im lặng.
Phong ca, anh định làm gì?
Tần Phong nhìn thẳng về phía trước. Ta cần tìm hiểu tại sao hoàng đế muốn diệt họ Tiền.
Họ Tiền là danh gia lớn, có ảnh hưởng rộng khắp. Nếu hoàng đế muối loại bỏ họ, chỉ có một lý do...
Họ biết bí mật của hoàng đế, Tần Phong nói, giọng lạnh như băng. Bí mật mà nếu lộ ra, sẽ lật đổ ngôi vị của hắn.
Hai người tiếp tục đi. Tần Phong trong lòng đầy lo lắng và đau đớn. Anh đã thề phụng sự hoàng đế, nhưng bây giờ, anh phải đối mặt với khả năng rằng chính hoàng đế mình là kẻ sát nhân tàn bạo nhất.
Đêm đó, Tần Phong lẻn vào thư viện cấm của hoàng cung – nơi chứa các tài liệu mật mà chỉ hoàng đế và một số ít người được phép tiếp cận. Anh dùng thân phận trưởng quân Cẩm Y Vệ để vượt qua các lớp bảo vệ, rồi tìm kiếm trong đống sổ sách cũ.
Và anh tìm thấy.
Một bức thư, được viết bằng tay hoàng đế Chu Cảnh trước khi qua đời. Trong thư, hoàng đế viết rõ ràng: ông muốn truyền ngôi cho Hán Vương Chu Mạc, vì ông nhận ra Chu Nguyên tâm địa hiểm độc, không xứng đáng ngôi vị. Thư còn nêu rõ rằng, nếu Chu Nguyên dám cướp ngôi, các đại thần trong triều có quyền phế truất hắn.
Bức thư này đã bị giấu đi, và Chu Nguyên lên ngôi mà không ai biết.
Nhưng họ Tiền biết. Và họ có thể đã giữ bản sao của bức thư này.
Đó là lý do hoàng đế muốn diệt họ Tiền – không phải vì họ phản loạn, mà vì họ nắm giữ bằng chứng rằng ngôi vị của hoàng đế là giả.
Tần Phong cầm bức thư, tay run rẩy. Anh cảm thấy như cả thế giới đã sụp đổ.
---
VI. Lựa Chọn
Sáng hôm sau, Tần Phong đứng trước cửa cung điện, nhìn lên ngai vàng xa xa. Anh biết rằng mình có hai lựa chọn.
Thứ nhất: giữ im lặng. Tiếp tục phụng sự hoàng đế, bỏ qua sự thật, sống cuộc đời an toàn nhưng vô tướng.
Thứ hai: công bố sự thật. Phơi bày tội ác của hoàng đế, đưa bức thư của hoàng đế Chu Cảnh ra ánh sáng, và đối mặt với hậu quả không thể lường trước.
Nếu chọn con đường thứ hai, anh sẽ trở thành kẻ phản quốc. Gia tộc anh sẽ bị liên lụy. Có thể anh sẽ chết.
Nhưng nếu chọn con đường thứ nhất, ba trăm bảy mươi hai linh hồn của gia tộc họ Tiền sẽ không bao giờ được siêu thoát.
Tần Phong nhắm mắt. Trong đầu anh, hình ảnh Tiểu Lục hiện lên – cậu bé mười hai tuổi, mắt đầy nước mắt, kể về đêm máu.
Anh mở mắt.
Ta sẽ không để sự thật chôn vùi, anh nói với chính mình, giọng trầm nhưng kiên quyết. Dù phải trả giá bằng tất cả.
Rồi anh bước vào cung điện, bước chân nặng nề nhưng không hề do dự.
---
VII. Cuộc Đối Đầu
Hoàng đế Chu Nguyên ngồi trên ngai vàng, mặc long bào, đội miện quan, vẻ mặt điềm tĩnh như thể không có gì xảy ra. Khi Tần Phong bước vào, ông mỉm cười.
Trưởng quân, điều tra thế nào rồi?
Tần Phong quỳ một chân xuống, cúi đầu. Bệ hạ, thần đã tìm ra sự thật.
Ồ? Nói đi.
Vụ thảm sát gia tộc họ Tiền... không phải do Hán Vương gây ra.
Nụ cười trên mặt hoàng đế tắt ngấm. Vậy thì là ai?
Tần Phong ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hoàng đế. Là bệ hạ.
Cả điện im phăng phắc.
Hoàng đế nhìn Tần Phong, đôi mắt lạnh như băng. Trưởng quân, ngươi biết mình đang nói gì không?
Thần biết. Tần Phong đứng dậy, tay cầm bức thư của hoàng đế Chu Cảnh. Thần có bằng chứng. Bệ hạ đã sai Cẩm Y Vệ đến nhà họ Tiền trước quân Hán Vương, đốt phòng giam bí mật, lấy đi sổ sách, rồi giết sạch gia tộc để che giấu bí mật. Bệ hạ muốn họ Tiền chết vì họ nắm giữ bức thư này – thư mà hoàng đế tiền nhiệm viết, nói rõ bệ hạ không xứng đáng ngôi vị.
Hoàng đế đứng bật dậy, mặt đỏ gay. Ngươi dám!
Thần dám, Tần Phong nói, giọng bình tĩnh đến lạ lùng. Vì thần là Cẩm Y Vệ. Thần phụng sự Đại Chu, không phụng sự một kẻ giết người.
Hoàng đế hét lên: Cẩm Y Vệ! Bắt hắn lại!
Nhưng không ai nhúc nhích.
Tần Phong nhìn quanh. Các tên lính Cẩm Y Vệ đứng im, mắt nhìn xuống đất. Họ đã nghe hết. Và họ cũng đã biết sự thật.
Hoàng đế nhận ra mình đã mất hết quyền lực. Ông ngã ngồi xuống ngai vàng, mắt trống rỗng.
Thái Dương Huyết Kiếm, Tần Phong nói, giọng vang vọng trong điện, là thanh kiếm của hoàng đế. Nhưng thanh kiếm ấy không được dùng để giết thần dân vô tội. Nó được dùng để bảo vệ.
Rồi anh quay người, bước ra khỏi điện, để lại hoàng đế một mình trong bóng tối.
---
Vĩ Thanh
Ba tháng sau, Chu Nguyên bị phế truất. Hán Vương Chu Mạc lên ngôi, lấy niên hiệu Thái Bình. Gia tộc họ Tiền được phục hồi danh dự, ba trăm bảy mươi hai linh hồn được siêu thoát.
Tần Phong từ chức trưởng quân Cẩm Y Vệ, rời khỏi kinh thành, đến ngôi làng nhỏ dưới chân núi Huyền Sơn. Anh mang theo Tiểu Lục, nhận cậu bé làm đồ, dạy cậu võ nghệ và chữ nghĩa.
Một hôm, Tiểu Lục hỏi: Thầy, tại sao thầy phản bội hoàng đế?
Tần Phong nhìn ra núi xa, nơi mặt trời đang lên rực rỡ.
Ta không phản bội hoàng đế, anh nói. Ta phản bội một kẻ giết người. Và ta bảo vệ sự thật.
Rồi anh nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay đã từng cầm Thái Dương Huyết Kiếm, thanh kiếm mà hoàng đế đã dùng để giết người vô tội.
Thái Dương Huyết Kiếm, anh lẩm bẩm, phải được dùng đúng cách. Nếu không, nó chỉ là một thanh kiếm máu.
Gió thổi qua núi, mang theo hương hoa dại. Tần Phong biết rằng, dù đã rời xa triều đình, cuộc đời anh sẽ không bao giờ bình yên. Nhưng anh không hối hận.
Vì sự thật, dù đau đớn, cũng luôn đáng để bảo vệ.
---
Hết phần I – Thái Dương Huyết Kiếm: Máu Rơi Trong Cung Vàng







