Thảm họa Thiên Thạch 2: Di Tản
Khi lớp băng vĩnh cửu tại Greenland bắt đầu nứt vỡ dưới bầu trời xám xịt, gia đình Garrity biết mình không thể trốn mãi trong chiếc boong-ke ngầm lạnh lẽo ấy. Suốt ba năm sống dưới lòng đất, họ đã nuốt từng giọt nước ngọt cuối cùng, nhai những thanh lương khô mốc meo, và lắng nghe tiếng rít của bão tuyết bên ngoài như một lời nhắc nhở dai dẳng: Nơi này không còn an toàn nữa.
Không phải hy vọng, mà chính nỗi sợ bị chôn vùi dưới lớp băng tan đã đẩy họ ra khỏi cánh cửa thép. Neil Garrity dắt bàn tay nhỏ xíu của con gái Lena, trong khi vợ anh, Mara, ghì chặt chiếc ba lô chứa những mảnh vụn ký ức còn sót lại: tấm ảnh gia đình phai màu, chiếc la bàn mạ đồng, và lời đồn về một vùng đất phía Nam châu Âu – nơi mặt đất đã ngừng rung chuyển sau thảm họa.
Hành trình qua địa ngục trắng
Châu Âu giờ đây không còn là lục địa của những thành phố lấp lánh. Những tòa nhà chọc trời ở Berlin giống như bộ xương khổng lồ bị gặm nhấm bởi lửa và băng giá. Gió mang theo mùi tro tàn của những thứ đã chết – gỗ, vải, và cả xác người. Đoàn người di tản phải len lỏi qua những con phố đổ nát, tránh những vực nứt sâu hun hút phun lên khí độc. Ban đêm, tiếng gầm gừ của lũ thú đột biến – những sinh vật lai tạp giữa sói và gấu – vang lên từ các ngõ hẻm, buộc họ phải thay phiên nhau thức canh bên ngọn lửa leo lét.
Những cái giá phải trả
Khi vượt dãy Alpes, Mara ngã quỵ vì kiệt sức. Neil phải để lại phần thức ăn cuối cùng cho con gái, nhai vội vài ngọn cỏ đông lạnh để cầm hơi. Giấc mơ về mái nhà mới dần nhạt nhòa trước cơn đói và cái lạnh cắt da. Đỉnh điểm là đêm họ bị cướp bởi một nhóm sống sót điên cuồng – chúng giật lấy ba lô, đẩy Lena vào vũng nước đen ngòm. Neil đã ngoảnh mặt làm ngơ khi nghe tiếng nổ súng phía sau lưng…
Dấu hiệu của sự sống, hay ảo ảnh?
Ngày thứ 47, một tia chớp lóe lên phía chân trời: khói bốc lên từ một thung lũng hẻo lánh ở Tây Ban Nha. Lena hét lên khi thấy những luống rau xanh mướt – thứ mà em chưa từng thấy suốt 5 năm qua. Nhưng Neil siết chặt tay con gái, giọng khàn đặc: Khói có thể từ lửa trại, hoặc… từ xác chết cháy. Gia đình Garrity dừng lại, giằng xé giữa niềm hy vọng cuối cùng và nỗi ám ảnh về những cạm bẫy đẫm máu họ đã chứng kiến.
Trên bầu trời, đám mây đen vần vũ từ vụ nổ thiên thạch năm nào vẫn chưa tan. Và ở phía xa, một tiếng còi tàu vang lên – như tiếng khóc của lục địa đã chết.







